Chương 264

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 264

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng không biết Yến Ân từng âm thầm đưa Địa Yếm vào doanh trại huấn luyện ám vệ của Ôn Từ và Đồ Hề một thời gian, nhưng vô ích.
Địa Yếm không bao giờ thay đổi được quan niệm y là một con chó nên không ai ép buộc y nữa.
Vì vậy tɾong suy nghĩ của Địa Yếm, vuốt ve đầu là phần thưởng tốt nhất cho chú chó.
Lúc đó nữ nhân này đã hạ độc chủ nhân, nhưng chủ nhân vẫn vuốt ve đầu nàng, Địa Yếm lập tức cho rằng nàng là đồ của chủ nhân.
Chó có thể nhớ mùi của một vật, dù vật đó được che đậy bao nhiêu lớp đi nữa.
Thói quen, thức ăn và hoạt động hằng ngày tạo nên mùi hương tự nhiên của một người, khiến hơi thở của người đó khó mà thay đổi được.
Giống như thỏ dù biến thành con thỏ khác vẫn thích ăn cà rốt, cừu dù thành con cừu khác vẫn thích ăn cỏ, dù thế nào cũng không thể thay đổi mùi đặc trưng của mình.
Chức Vụ vẫn thích ăn bánh ngọt trộn với mứt anh đào, uống hoa lộ, khiến Địa Yếm, nay đã đổi tên thành Huyền Khê ngửi hơi thở đã nhận ra có lẽ nàng đã ăn liền bảy ngày không ngừng.
Những sở thích đó không khác gì trước đây.
Vì vậy Huyền Khuê không cần phải nhớ nàng trông như thế nào, chỉ cần ngửi là biết, dù nàng có bị bao phủ hay giấu tɾong khe đá cũng không thoát khỏi khứu giác của chó.
Chức Vụ vẫn chưa nhận ra hôm nay tɾong khu săn bắn có một nhóm thích khách xâm nhập, thậm chí suýt nữa đã thành công.
Nàng vẫn đứng tại chỗ, giọng nói vi diệu, “Địa Yếm, ngươi nhận nhầm người rồi…”
Huyền Khuê nhíu mày, “Bây giờ ta tên là Huyền Khuê, không còn gọi là Địa Yếm nữa.”
Chức Vụ chợt dừng lại rồi the0 bản năng ngước mắt lên, nhìn thấy Hoàng đế Yến Ân người vừa nhắm mắt không biết đã mở đôi mắt đen lạnh lẽo âm u từ khi nào.
Ánh mắt của Yến Ân từ từ hướng về phía nàng, nhưng lại thốt ra hai chữ “Huyền Khuê.”
Huyền Khuê lập tức buông Chức Vụ ra, lao đến trước mặt Yến Ân.
Yến Ân nói “Đi tìm Ôn Từ.”
Huyền Khuê không hiểu hết.
Yến Ân tiếp tục “Một mình ngươi không thể giúp ta.”
“Hơn nữa…”
“Bây giờ ta không đói lắm.”
Huyền Khuê lập tức hiểu ra.
Bây giờ chủ nhân không muốn ăn tất cả mọi thứ ngài có, mà muốn tìm chó của mình.
Một con chó như y không đủ, cần thêm hai con chó nữa… Sau khi hiểu the0 cách của mình, Huyền Khuê liền lao ra ngoài.
Lòng bàn tay Chức Vụ đổ mồ hôi lạnh.
Nhưng vẻ mặt của Yến Ân thật sự không lộ quá nhiều cảm xúc…
Hình như Yến Ân bị thương ở đâu đó, nhưng nhìn bề ngoại lại không thấy rõ.
Khi tɾong động chỉ còn lại hai người, một hồi sau Yến Ân đột nhiên mở mắt nói với Chức Vụ “Đỡ ta vào tɾong khe đá kia.”
Lần này Yến Ân đã để lộ một sơ hở cực kỳ nguy hiểm, những thích khách ôm quyết tâm phải thành công lần này chắc chắn sẽ đến đây sớm.
Dĩ nhiên của Yến Ân cũng sẽ không đến chậm, nhưng nếu y bị phát hiện trước thì chắc chắn những kẻ đó sẽ dùng những biện pháp cực đoan hơn.
Thậm chí có thể đốt núi, liên lụy đến dân chúng quanh đây cũng không phải là không thể.
Ban đầu Chức Vụ không phát hiện ra khe đá, mãi đến khi nàng nương the0 ánh mắt y quan sát gần đó, mới thấy ở một góc nhỏ.
Sau khi nhận thấy nguy hiểm gần đây, Chức Vụ không còn để ý đến việc tránh né nữa, nàng chủ động đỡ nam nhân này.
Khi nàng tiến lại gần, ngay khoảnh khắc bàn tay mềm mại chạm vào cánh tay y, không tránh khỏi hơi căng cứng.
Nhưng tình cảnh trước mắt không cho phép nàng yếu đuối.
Nàng rũ mắt, tập trung giúp y vào tɾong khe đá.
Khe đá này vừa đủ để đánh lừa thị giác khiến người bên ngoài không thể phát hiện ngay lập tức.
Nhưng khe đá rấthẹp và ngắn, y vào tɾong rồi, Chức Vụ lại không vào được.
Nếu tà áo của nàng lộ ra ngoài thì ảo ảnh đánh lừa thị giác sẽ tan vỡ, lập tức làm khe đá này lộ rõ.
Lúc này Chức Vụ nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, tim nàng càng đập nhanh.
Tiếng bước chân bên ngoài vang lên ù ù, rấtđông và hỗn loạn.
Nàng không chắc những người đến là người của triều đình hay người khác…
Chức Vụ vẫn đứng yên trước khe đá, ngước mắt lên nhìn nam nhân đã lẩn vào bóng tối không có phản ứng gì, nàng chỉ còn cách cắn răng tự ép mình lách vào đối diện với y.
Chỉ tɾong một cái chớp mắt.
Khi nàng vừa dừng động tác liền nghe thấy tiếng nói của những người kia vang lên.
“Không đúng, vừa rồi rõ ràng lão Lục thấy họ đi về hướng này mà…”
“Sao có thể không có ở đây?”
“Chắc chắn không chạy xa được…”
“Các ngươi chia thành bốn hướng truy bắt, lần này… nhất định phải tiêu diệt bạo quân đó ”
Nghe đến câu cuối cùng, tim Chức Vụ càng đập ma͙nh.
Nghĩ đến nhân số của họ đủ để chia làm bốn nhóm…
Chỉ cần nàng chần chừ thêm một giây có lẽ đã bị phát hiện h0àn toàn.
Chờ khi bọn họ rời đi lâu rồi nhưng Chức Vụ vẫn không dám ra ngay.
Trong khe đá kín này, không gian không quá lớn.
Khi nàng căng thẳng, cả cơ thể gần như tê liệt, chưa cảm nhận được điều gì khác thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận