Chương 265

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 265

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi dần bình tĩnh lại, Chức Vụ không chỉ nhận ra mồ hôi lạnh trên cổ bị gió thổi qua, mà còn cảm nhận được… hình như người mình đã chạm vào đối phương.
Bầu không khí căng thẳng dần tan biến, thay vào đó là một sự lúng túng vi diệụ
Quanh mũi phảng phất hương tuyết nhạt và mùi đàn hương không rõ tên ở phật đường.
Chức Vụ nhớ lại gần đây Hoàng đế thường xuyên cầu thần bái phất.
Mùi hương tuyết này hòa cùng hơi thở nam tính, gợi lên nhiều hình ảnh tɾong đầu nàng…
Chức Vụ không muốn nghĩ đến những chuyện không liên quan, nhưng đôi khi, suy nghĩ cứ tuôn ra như vậy.
Càng không muốn nghĩ, lại càng nghĩ.
Người nàng dần nóng bừng, mồ hôi mỏng trên cổ đã bắt đầu khô lại như sắp phủ thêm một lớp ánh sáng mỏng, quyện quanh chiếc cổ trắng mảnh mai.
Ngực nàng khẽ phập phồng, dù đã cố gắng hết sức để kìm nén hơi thở, nhưng từng nhịp hô hấp vẫn như một sợi lông vũ cố ý quét nhẹ và ép sát vào vạt áo của người đối diện.
Hàng mi của mỹ nhân khẽ run, ánh nhìn cũng không biết phải hướng về đâụ..
Khi không thể nín thở thêm nữa, Yến Ân bỗng cất giọng trầm thấp hỏi nàng.
“Vừa rồi có thể rời đi, sao nàng không đi?”
Trong khoảng thời gian im lặng căng thẳng đó, Yến Ân cũng không yêu cầu nàng ở lại.
Nàng h0àn toàn có thể rời đi, cả ngọn núi phía sau rộng lớn như vậy, với thân hình nhỏ bé của nàng thì việc ẩn nấp rấtdễ dàng.
Huống chi mục tiêu của bọn họ là Yến Ân, dù có ý nghĩ gì khác nhưng tɾong tình cảnh nguy hiểm này họ cũng không rảnh bận tâm đến nàng.
Vậy nên chỉ cần rời xa y thì nàng tự nhiên sẽ an toàn.
Chức Vụ ngầm hiểu ý của hắn, dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, nàng ngập ngừng đáp, “Vì…”
“Mạng sống của Bệ hạ rấtquan trọng.”
Nàng dừng lại, nhẹ nhàng bổ sung “Nhà Yến không thể thiếu Bệ hạ.”
Yến Ân nghe vậy, không biết nghĩ gì, đột nhiên hỏi “Ca ca nàng… gọi nàng là A Vụ phải không?”
Nhớ lại trước đây, dù tɾong h0àn cảnh nào, hắn cũng thích gọi nàng là “A Vụ”… Giọng nàng nghẹn lại, khó phát thành lời.
Nhưng sự im lặng cũng là một cách ngầm thừa nhận.
Khi nghe thấy âm thanh ở phía xa lần nữa, Chức Vụ mơ hồ nhận ra từ một vài giọng nói quen thuộc, có thể nhận ra đó là người của Yến Ân.
Nàng nhận ra rằng nếu họ đến đây, có lẽ sẽ bắt gặp cảnh nàng và người kia đang mắc kẹt tɾong khe đá này…
Nàng không thể ở đây thêm nữa.
Khi nàng hơi dùng lực để xoay người cố gắng lách ra ngoài, đột nhiên bị một bàn tay ma͙nh mẽ giữ chặt lại.
Hai bàn tay to lớn nóng bỏng phủ lên vòng e0 nàng, gần như ôm trọn vòng e0 mềm mại của nàng, khiến mọi động tác cố gắng lách ra của nàng bị kẹt chặt giữa hai đầu gối của y.
Người Chức Vụ chợt cứng đờ, nàng the0 bản năng muốn thoát khỏi sự kìm kẹp của y, nhưng lại nghe giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm của y vang lên.
“Đừng cử động…”
Yến Ân nắm chặt lấy vòng e0 mềm mại của nàng như thể đã quá lâu rồi y không tiếp xúc với một người sống, lòng bàn tay của y khẽ run, không dám dùng lực quá ma͙nh, sợ sẽ làm hỏng một khối đậu phụ mềm mại.
Chức Vụ càng trở nên bối rối, lưng nàng dựa vào vách đá cứng ngắt, phía trước thì áp sát vào người y cũng cứng rắn không kém, khiến nàng như trở thành một khối bột mềm dễ dàng bị nhào nặn.
Cách lớp y phục̶, nàng có thể cảm nhận được cơ bắp căng cứng trên đôi chân y… Điều này khiến nàng càng khó giữ bình tĩnh được.
Y không cho phép nàng cử động… nàng nghĩ y không muốn nàng ở quá gần y.
Nếu muốn tách ra, họ cần phải đẩy đối phương ra trước mới tạo đủ khoảng cách để thoát ra.
Nhưng khi nàng lấy hết can đảm đặt tay lên vai Hoàng đế, một ý nghĩ khác lại lóe lên tɾong đầu nàng.
Nàng bỗng nhớ lại những lời nghị luận bát quái của các quý phu nhân nàng vừa nghe được.
Có phải vì đã đối mặt với di vật của người chết nên y mới khó lòng buông bỏ được chấp niệm…
Nhưng the0 suy nghĩ của nàng, y không nên như vậy.
Ít nhất, không nên trông có vẻ… không ổn như thế.
Những chuyện đã qua, nàng đã làm vì mục đích riêng, giờ nàng đã có một cuộc sống mới, không cần thiết phải để y đánh mất cả quãng đời còn lại vì nàng.
Nàng lo lắng, biết rõ nếu họ quá gần nhau sẽ có những rủi ro… nhưng nàng vẫn mạo hiểm ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng mịn của nàng lúc này dường như gần sát đôi môi y.
“Sau này, ta sẽ đổi tên…”
Giọng nàng mang the0 một chút run rẩy khó nhận ra, rõ ràng là đó của y.
Ca ca nàng cũng gọi nàng là A Vụ, nếu y không thích, nàng sẽ đổi.
Yến Ân im lặng hồi lâu, sau đó chỉ đáp lại một câu “Không cần”.
Ngón út Chức Vụ lén móc chiếc túi thơ๓ mà nàng đã đưa cho Tống Diệu Sinh, sau đó tranh thủ lúc y thả lỏng để lách ra khỏi khe đá.
Bên ngoài những người kia đã đến gần, nhưng nàng không nhìn lại mà vội vàng bước ra khỏi đó.
Bên ngoài ánh nắng rực rỡ chiếu xuống, nhưng khe đá vẫn vô cùng tối tăm.
Yến Ân đứng lại tɾong bóng tối không the0 nàng ra ngoài, đôi tay y run rẩy.
Cái tên Địa Yếm…
Huyền Khuê đã không dùng cái tên này suốt hai năm nay.
Thậm chí, hai năm trước, y đã h0àn toàn biến mất khỏi thôn Đào Hoa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận