Chương 277

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 277

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi nghe tin Chức Vụ ngất xỉu, thiên tử đang ở Chỉ Duyệt Các lập tức biến sắc, đứng dậy rời đi ngay.
Biết Chức Vụ ngất xỉu, Hoắc Tiện Xuân được gọi đến khám và nhận ra nàng chỉ bị tɾúng gió và kinh hách, không có gì đáng ngại.
Y định nói đùa một câu nhưng lại nghe thấy giọng nói run rẩy của thiên tử “Hoắc Tiện Xuân, xin ngươi…”
Hoắc Tiện Xuân thấy thiên tử như vậy, lập tức nghiêm túc nói “Bệ hạ yên tâm, dù có gì xảy ra thì thần cũng không để Cố tiểu thư gặp chuyện đâụ”
Hoắc Tiện Xuân đã quá quen thuộc với bộ dạng đó của thiên tử.
Lần y mang bộ dạng đó là lúc Cố Phán Thanh chết.
Nhưng hiện tại Cố tiểu thư này chỉ bị phong hàn thôi.
Hoắc Tiện Xuân không dám tưởng tượng nếu sau này nàng cũng ra đi trước thiên tử thì liệu ngài ấy có sự sụp đổ và tuyệt vọng như khi Cố Phán Thanh chết, chỉ có thể tự lừa mình dối người ôm xác chết kéo dài hơi tàn.
Y nghĩ thiên tử đã khổ đủ rồi, nếu lại xảy ra một lần nữa có lẽ thực sự sẽ phá nát tâm can y.
Mấy ngày nay tɾong lòng Chức Vụ nghĩ ngợi nhiều chuyện, vừa không nghỉ ngơi tốt, ban đêm lại ham hứng gió không đóng cửa sổ.
Khi tỉnh lại, nàng nhận ra mình đang dựa vào vòng tay quen thuộc, đang được đút thuốc uống.
Chức Vụ nhớ lại cảnh tượng trước khi ngất xỉu, thở dồn dập, khẽ nói “Từ… Từ Tu An…”
Yến Ân cầm chén thuốc, trầm giọng nói “Hắn đáng bị như vậy…”
Nhớ lại cảnh nàng ngất xỉu, sắc mặt y càng thêm căng thẳng.
Yến Ân cúi đầu thì thầm “Sau này sẽ không như vậy nữa.”
Làm sao y không biết nàng sợ những thủ đoạn tàn nhẫn như vậy…
Y cũng có những thứ sợ hãi.
Yến Ân sợ mình làm quá tuyệt tình, sau này sẽ báo ứng lên đầu nàng.
“Ta sẽ đuổi hết những kẻ không liên quan ra khỏi kinh thành.”
Dù là Từ Tu An hay Khúc Vãn Dao…
Y chỉ cần Chức Vụ bình an.
Chỉ cần nàng bình an, mọi thứ đều không quan trọng.
Chức Vụ khẽ nắm lấy vạt áo y, không nói gì…
Nàng nghĩ y không chỉ đối mặt với những di vật kia, mà khi hành hạ những người này cũng giống như một lưỡi dao hai lưỡi.
Không lúc nào không nhắc nhở, tra tấn chính y.
Mà Chức Vụ từ đầu đến cuối chỉ mong rằng y không còn chìm đắm tɾong những chuyện cũ nữa.
Thuốc đã nguội bớt, Chức Vụ muốn tự mình uống nhưng không may bị sặc̶.
Sau đó, dù nàng có nói gì đi nữa thì thiên tử vẫn quyết đút từng muỗng từng muỗng cho nàng.
Dù Chức Vụ ngoan ngoãn hé môi uống thuốc, nhưng điều khiến nàng không thoải mái không phải là vị đắng của thuốc, mà là… ánh mắt thâm trầm của nam nhân vẫn luôn nhìn nàng chăm chú.
Sau khi uống thuốc xong, Chức Vụ muốn về nhà.
Yến Ân rấtmuốn nàng coi nơi của y là nhà của nàng… nhưng hiện tại hiển nhiên không có khả năng này.
Y rũ mắt nói “Nàng không thể ra gió, ta sai người chuẩn bị xe ngựa đưa nàng về.”
Chiếc xe ngựa này chắc chắn sẽ ấm áp hơn, chắn gió tốt hơn so với chiếc nàng đến đây.
Chức Vụ do dự giây lát rồi gật đầu đồng ý.
Nhưng khi xe ngựa được dẫn đến, Yến Ân vẫn bình thản cúi xuống đe0 tất mang g͙iày giúp nàng.
Chức Vụ như đã quen với sự chăm sóc của y, đến khi phản ứng lại mới nhớ ra mối quan hệ của họ không còn như trước…
Thậm chí bây giờ y còn là vua của một nước.
Nàng vội vàng muốn ngăn lại, nhưng y đã cẩn thận đe0 tất mang g͙iày chỉn chu cho nàng.
Sau đó y cúi người luồn cánh tay qua e0 và dưới chân nàng, không hỏi ý mà trực tiếp bế nàng lên xe ngựa.
“Bệ hạ…”
Chức Vụ vội đẩy ngực y ra, muốn giãy dụa, nhưng Yến Ân dịu dàng nói “Trừ khi A Vụ không muốn về, muốn ở đây cho đến khi khỏe hẳn rồi mới xuấtcung.”
Nếu không y không yên tâm.
Nếu trên đường đi, phu xe sơ suất làm nàng bị sốc, hoặc nàng vô tình mở cửa sổ hít gió… thì phải làm sao?
Tim Chức Vụ đập nhanh hơn một chút, “Vậy… bệ hạ thả ta xuống…”
Yến Ân khựng lại một chút như thể không muốn, nhưng cuối cùng vẫn thả nàng xuống.
Chiếc xe ngựa này dù chắn gió giữ ấm rấttốt nhưng lại nhỏ hẹp, chỉ có một bên ghế ngồi, sau khi chân Chức Vụ chạm đất, nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngồi bên cạnh y, rấtkhó để giữ khoảng cách với y.
Phu xe là một người có kinh nghiệm, đánh xe khá êm ái.
Chức Vụ và Yến Ân ngồi một chỗ, nàng càng muốn mở cửa sổ để phân tán sự chú ý.
Nhưng nàng luôn bị y nhìn chăm chú khiến nàng phải từ bỏ ý định này.
Cuối cùng xe ngựa cũng đến phủ Ngọc Sơn hầụ
Nhớ lại tất cả những chuyện đã xảy ra gần đây, trước khi xuống xe, Chức Vụ không thể không nhẹ giọng nói “Nếụ.. mọi chuyện đã qua, lúc đó ta cũng sẽ trở về Vân Lăng.”
Chức Vụ nghĩ bây giờ A Tự không còn thân phận Cẩn Vương mà chỉ là tiểu nô lệ, nàng thân là chủ nhân của y cần giúp y thoát khỏi nô tịch sớm nhất có thể.
Yến Ân nghe thấy nàng muốn rời đi, đột nhiên rũ mắt.
“Ta có thể đi cùng A Vụ…”
Ngón tay Chức Vụ đặt trên đầu gối siết chặt, “Ta và bệ hạ… không thể cùng đi đến Vân Lăng.”
Bây giờ y là h0àng đế, không thể cứ đi như vậy được.
“Những chuyện đã qua rồi… xin bệ hạ quên đi quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới.”
Nàng không muốn thấy y phải chịu bất kỳ tổn thương nào từ quá khứ, chỉ mong y sớm quên đi mọi thứ.
Thiếu nữ im lặng xuống xe ngựa.
Một mình Yến Ân ngồi tɾong xe, đôi mắt đen của y nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng không rời.

Bình luận (0)

Để lại bình luận