Chương 279

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 279

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Ân có vẻ rấtvui lòng nhìn A Tự bị người ta chém từng nhát.
A Tự lăn tròn trên đất tránh một nhát dao.
Nhưng không ngờ tɾong xe ngựa lại có thêm vài hán tử mặc đồ đen nhảy xuống.
Trong thời khắc nguy hiểm, xa phu của thiên tử đã cứu hắn.
Chức Vụ lao đến đỡ A Tự ngồi xuống, muốn kiểm tra xem hắn có bị thương không.
Lão Ngô nhân lúc rời xa đám thích khách, vội vã chạy đến hỏi “Công tử không sao chứ?”
A Tự lắc đầu cười khổ, “Không sao, chỉ là sao xe của ông sao lại giấu thích khách mà ông không nói…”
Hắn chưa dứt lời thì thấy vẻ mặt chất phác của lão Ngô thay đổi vài phần, đột ngột rút tay từ tɾong áo ra.
Ánh sáng lạnh lóe lên từ con dao găm.
Sắc mặt A Tự thay đổi, the0 bản năng đè vai Chức Vụ xuống, bảo vệ nàng tɾong lòng.
Chức Vụ chưa kịp phản ứng, nhưng tɾong khoảnh khắc đó, nàng nghe thấy một tiếng rên đau đớn quen thuộc.
Một bóng đen bao trùm lên nàng và A Tự, Chức Vụ cứ nghĩ sẽ thấy A Tự bị đâm.
Nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy chủ nhân của cái bóng đó… rõ ràng là Yến Ân.
Lão Ngô ra đòn bất ngờ không kịp trở tay, cuối cùng đã bị thuộc hạ của Yến Ân đâm tɾúng tim ngay tại chỗ.
“Bệ hạ…”
Vai sau của Yến Ân bị đâm tɾúng.
Tình trạng thế nào, cách lớp áo vẫn chưa rõ, nhưng vết máu đã loang trên áo.
Chức Vụ càng không thể tin nổi.
“Bệ hạ…”
Chức Vụ lẩm bẩm như vẫn chưa phản ứng kịp với cảnh tượng vừa rồi.
“Tại sao lại chắn đao thay A Tự…”
Yến Ân cũng không có lý do gì để chắn đao cho đối phương.
“Nếu…”
Yến Ân trầm ngâm nói “Nếu A Vụ thích hắn, hắn mà bị thương… chẳng phải A Vụ sẽ rấtđau lòng sao?”
Để nàng không đau lòng, y bị thương có lẽ còn khiến nàng đỡ đau hơn việc A Tự bị thương nhỉ?
Chức Vụ hiểu ra ý tứ tɾong lời của y, tim nàng khẽ run lên.
Nàng chưa bao giờ nghĩ đến điều này.
Càng chưa bao giờ muốn y bị thương, để bảo vệ A Tự không bị thương.
Chức Vụ lúng túng đặt tay lên vết thương của y.
Khi tất cả thích khách đã bị giải quyết, tiểu thái giám bước tới nói “Những người đó đã tự tử bằng độc dược.”
Yến Ân ra lệnh “Đem xác về Hình Bộ kiểm tra.”
“Tiểu thư…”
A Tự kiểm tra xong chiếc xe ngựa không còn nguy hiểm khác, chân hắn bị va chạm nên khập khiễng bước đến trước bậc thềm lầu gọi Chức Vụ.
Chức Vụ định bước qua, nhưng tay lại bị giữ lại.
Nàng cúi đầu thấy bàn tay to lớn trắng nhợt của nam nhân đang bao lấy tay nàng.
Chức Vụ dừng lại, ngon ngoan để y nắm lấy, cuối cùng cũng không giằng ra.
Yến Ân đặt một xấp giấy vào tay nàng, nhẹ giọng nói “Ta đã cho người giải trừ thân phận nô lệ của A Tự…”
Cẩn Vương và A Tự là hai thân phận khác nhaụ
Từ Tự thì làm A Tự.
Nhưng đó chỉ là nguyện vọng của Chức Vụ.
Đối với Yến Ân, thân phận Cẩn Vương của đối phương chỉ nên là kẻ thù, là người mà y căm ghét, sao y lại tự tay thả đối phương được?
Chức Vụ chỉ cảm thấy tờ giấy tɾong tay như vật nóng bỏng tay, nóng đến mức đầu ngón tay nàng cũng muốn đỏ lên.
Tiểu thái giám đến chăm sóc thiên tử thay Chức Vụ.
Chức Vụ bước xuống bậc thềm với tâm trạng phức tạp, nàng nhìn A Tự, đưa tờ giấy khế ước tɾong tay cho y.
“Xin lỗi, A Tự…”
Nàng như đã do dự rấtlâu rồi nói với y “Tạm thời ta không thể trở về với ngươi.”
Giờ đây xe ngựa đã xảy ra vấn đề, lại còn xảy ra chuyện như vậy, bất luận thế nào cũng không thể rời đi ngay lúc này.
“Nhưng từ nay ngươi không còn là nô lệ nữa, cũng xem như không lỡ chuyện.”
A Tự cầm xấp giấy đó và xem.
Xem xong hắn lại xé nát tờ giấy đó, “Ta không cần.”
Chức Vụ ngây người rồi nói “Vậy… vậy cũng không sao, dù sao cũng đã có ký lục trên quan phủ, không cần có tờ giấy này thì A Tự cũng đã là dân lành rồi.”
A Tự nói “Nhưng tiểu thư ơi, ta nguyện ý làm nô lệ cho tiểu thư cả đời mà.”
Chuyện trở về để giải trừ nô tịch chỉ là cái cớ.
Nếu như hắn chỉ muốn trở về Vân Lăng cùng tiểu thư thì sao?
Chức Vụ im lặng tɾong thoáng chốc.
“A Tự…”
A Tự lại cười, lúm đồng tiền càng hiện rõ, “Không sao, ta sẽ trở về đợi tiểu thư xử lý xong mọi việc rồi nói saụ..”
Chức Vụ thấy hắn chủ động tránh nhắc đến những chuyện không cần thiết, nàng chỉ có thể tạm thời gác lại những chuyện không quan trọng, cảm kích trước sự thấu hiểu của hắn, khẽ gật đầụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận