Chương 280

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 280

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Yến Ân tỉnh dậy, mở mắt ra, y nhận ra bàn tay mềm mại mình nắm chặt tɾong lòng đã biến mất.
Ánh mắt y trở nên lạnh lẽo đi vài phần. Hoắc Tiện Xuân bước lên muốn bôi thuốc cho y nhưng y chỉ thờ ơ nói “Không cần.”
Còn chưa dứt lời, y đã nhìn thấy Chức Vụ bưng nước nóng bước vào.
Hoắc Tiện Xuân lầm bầm “Không chịu bôi thuốc, vết thương này mà lành nhanh được mới lạ.”
Y bỏ lại lọ thuốc rồi quay lưng bước đi.
Chức Vụ thấy vậy, vẫn không nói gì mà tiếp tục tiến đến bên giường.
Yến Ân nhìn nàng, ánh mắt thoáng ngạc nhiên.
Chức Vụ cầm lọ thuốc mà Hoắc Tiện Xuân bỏ lại, cởi vạt áo y ra, nhìn thấy vết thương mới, mắt nàng lập tức đỏ hoe.
Nàng cúi đầu, liếc nhìn ngọc đen quan tài trên cổ tay y, không kiềm chế được, nàng giật phăng nó xuống, ném vào lư hương đang cháy.
Nước mắt kìm nén lâu nay lặng lẽ lăn xuống gò má trắng nõn của nàng.
Tên tiểu thái giám bên cạnh nhìn trân trân, hốt hoảng sắp thốt lên.
Đó là vật mà bệ hạ đã phải trả giá rấtlớn mới có được…
Nhưng trước khi hắn kịp mở miệng, một cung nhân hiểu chuyện đã kịp thời bịt miệng hắn lại.
Yến Ân không nói gì, mặc cho nàng làm gì thì làm.
Như thể cho dù trên cổ tay là bảo vật quý hiếm thì y cũng không ngăn nàng tuỳ ý phá huỷ.
Chức Vụ không kìm được hỏi “Có đau không?”
Nam nhân nâng bàn tay phải bị bỏng của mình lên nhẹ nhàng lau đi những giọt lệ trên má nàng.
Y rũ mắt, nhớ lại nỗi đau đớn xuyên thấu tim gan, tất cả chỉ vì không thể có được nàng…
Yến Ân không trả lời.
Nếu phải bước qua núi đao, lăn qua giường sắt, rồi băng qua biển lửa… để có được tình yêu của nàng, y tuyệt đối sẽ không kêu đau dù chỉ một lần.
Nhưng y mới hiểu ra chỉ có những đứa trẻ biết khóc mới được yêu thương.
Buổi trưa.
Sau khi cung nhân dâng thuốc, thiên tử chỉ khoác áo mỏng dựa vào cửa sổ, phê duyệt những tấu chương cần duyệt tɾong ngày.
Cung nhân nhắc nhở người cần uống thuốc, Yến Ân liền cho họ lui xuống.
Y nhìn chén thuốc đưa tay từ từ cầm lên nhưng rồi lại đổ ra ngoài cửa sổ.
Bệnh có kéo dài thêm chút nữa thì đã sao?
“Bệ hạ?”
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tay Yến Ân khẽ khựng lại.
Y từ từ giương mắt lên, lướt qua tên tiểu thái giám đang báo tin… không ngờ lại tình cờ đến vậy.
Chức Vụ bước nhanh tới giật lấy chén thuốc tɾong tay hắn.
Nhưng đã quá muộn chén thuốc đã trống rỗng.
Nam nhân nhìn bề ngoài có vẻ thuần lương chỉ khẽ nói “A Vụ cũng biết… Trước giờ ta không thích uống thuốc.”
Chức Vụ vội bảo người sắc lại chén thuốc khác.
Nàng bước vào, vốn định báo y một tiếng nàng sẽ xuấtcung về phủ.
Nói xong nàng sẽ rời đi.
Nhưng ai ngờ vừa vào đã bắt gặp cảnh tượng này.
Khi chén thuốc mới được dâng lên, Chức Vụ ngồi xuống, thất thần khuấy chén thuốc.
Đôi môi đỏ mọng của nàng thổi nguội chén thuốc, hình như nghĩ đến gì đó, từ từ đưa chén thuốc đến gần môi thiên tử, thử đút cho y.
Yến Ân cúi đầu nhìn nàng chăm chú, thấy nàng chủ động đút thuốc cho mình… y liền chậm rãi mở miệng uống.
Chức Vụ thấy y không bỏ sót một giọt nào, đành phải đút từng muỗng từng muỗng cho y, cuối cùng cũng khiến y uống hết chén thuốc.
Sau khi uống thuốc xong.
Thiên tử nhìn nàng với vẻ thấu hiểu, dịu dàng nói “Nếu A Vụ muốn trở về… thì tɾong cung vẫn còn người hầu khác có thể chăm sóc ta.”
Chức Vụ siết chặt tay, lòng đầy do dự.
Buổi tối y còn phải uống thuốc.
Nàng nghĩ có lẽ y sẽ không chịu uống thuốc, thậm chí còn lén đổ thuốc đi…
Nếu mình không có mặt, y cứ thế này thì ai dám trách mắng y đây?
Ngày hôm saụ
Chức Vụ đến tìm Yến Ân, nhưng y đã rời giường từ lâu, vẫn như thường lệ lâm triều hội kiến thần tử.
Hoắc Tiện Xuân nói hắn y chịu uống thuốc đã là rấttốt rồi, đừng có trông chờ y sẽ nằm trên giường tĩnh dưỡng mỗi ngày.
Phải biết là trước đây y còn không chịu đụng đến thuốc.
Chức Vụ nhận ra mọi người tɾong cung đã quen với bộ dạng này của thiên tử, lòng nàng không khỏi chua xót, đành đi the0 tiểu cung nhân đến Chỉ Duyệt Các tìm Yến Ân.
Trên đường đi, Chức Vụ gặp một ông lão đang phơi nắng.
Ông lão ngồi bên thềm như đang thất thần.
Nhưng khi thấy Chức Vụ, ông bỗng nhiên gọi nàng lại.
“Cố tiểu thư?”
Chức Vụ nghe thấy giọng nói này hơi quen quen, nàng ngẩng đầu nhìn ông, chỉ thoáng nhìn qua đã nhận ra đây không phải ai khác mà chính là Ngô Đức Quý người từng hầu hạ bên cạnh Thái thượng h0àng.
Chức Vụ ngạc nhiên, “Ngài… đang gọi ta?”
Ngô Đức Quý gật đầu, “Cố tiểu thư, đã lâu không gặp, sao người không đến thăm Thái thượng h0àng?”
Chức Vụ nhận ra ông gọi “Cố tiểu thư” là đang gọi Cố Phán Thanh, nàng sững sờ tại chỗ tɾong khoảnh khắc.
Ngô Đức Quý nói rồi lại tự vỗ vào trán mình, “A, quên mất , Thái thượng h0àng đã băng hà từ hai năm trước.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận