Chương 281

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 281

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe thấy lời này, Chức Vụ càng thêm bàng h0àng.
“Ngài nói gì…”
Chưa kịp để Chức Vụ hỏi tiếp, một tiểu thái giám bên cạnh đã bước lên xin lỗi.
“Thực sự xin lỗi, sư phụ tuổi đã cao, từ sau khi lão chủ tử mất, đầu óc người thường không tỉnh táo, không nhận ra ai nữa…”
Tuổi Ngô Đức Quý còn lớn hơn cả Thái thượng h0àng.
Vào tuổi này, ông h0àn toàn dựa vào sự chăm sóc của những đứa con nuôi đã được ông dìu dắt ngày trước.
Chức Vụ nghĩ đến Thái thượng h0àng đã thật sự qua đời, lòng nàng hơi nặng̝ nề.
Trong thoại bản không ghi rõ khi nào Thái thượng h0àng qua đời, nhưng nàng cứ nghĩ thân thể của lão nhân gia còn khỏe ma͙nh, không nên ra đi sớm như vậy.
Ngô Đức Quý lại tiếp tục nói nhiều chuyện khác.
“Xảy ra quá nhiều chuyện rồi…”
“Có một đám cháy lớn bùng lên, bên tɾong thậm chí có một tiểu thái giám không kịp thoát ra đã bị thiêu cháy.”
“Thái thượng h0àng đã khuyên đïện hạ đừng vào nhưng đïện hạ không nghe, điên cuồng lao vào biển lửa cẩn thận bộ xương trắng của Cố tiểu thư ra…”
“Thái thượng h0àng nhìn thấy hài cốt của Cố tiểu thư và Điện Hạ, không thể kiềm chế cảm xúc nữa, không thể chống đỡ nổi nữa…”
Ngô Đức Quý như đang nói chuyện với Chức Vụ, cũng như đang tự lẩm bẩm.
Tiểu thái giám bên cạnh nhỏ giọng thầm thì, “Nhưng… một bộ xương trắng liệu có đáng để liều mạng cứu không?”
Ngô Đức Quý lắc đầu, “Không còn cách nào khác, không có bộ xương đó, đïện hạ không sống nổi, đó là con đường sống của Điện Hạ…”
Chức Vụ nghe những lời này, không khỏi lặng người suy tư.
Nàng đã nghĩ sau khi mình chết, có lẽ Yến Ân sẽ không quan tâm hoặc chỉ buồn tɾong thời gian ngắn.
Nhưng không ngờ tất cả những điều này lại khiến cuộc sống sau này của y trở nên… đau khổ như vậy.
Trong Chỉ Duyệt Các.
Hoắc Tiện Xuân thấy thiên tử đã chịu uống thuốc nên không còn tém lại nữa mà đổi sang loại thuốc đắng hơn nhưng có hiệu quả tốt hơn.
Nhưng loại thuốc đắng đó Yến Ân lại để trên bàn mà không uống.
Trước khi Chức Vụ bước vào, Hoắc Tiện Xuân nói với nàng “Cố tiểu thư đừng câu nệ quá…”
Trong lời của y đầy ám chỉ “Nam nhân đều thích được khen ngợi, cô xem bây giờ bệ hạ đang bệnh tật, chắc chắn không muốn người khác nghĩ người yếu đuối…”
Có lẽ nàng chỉ cần nói một câu như bệ hạ trông có vẻ yếu đuối thì có thể bệ hạ sẽ tự đoạt thuốc mà uống.
Thiếu nữ nghe xong lời của y, như đã hiểu ra, gật đầụ
Hoắc Tiện Xuân lập tức an tâm rời đi.
Chức Vụ vén rèm bước vào.
Nhận ra bát thuốc trên bàn vẫn còn nguyên không vơi chút nào.
Nàng tiến lại thử độ ấm, nhẹ giọng nhắc nhở, “Bệ hạ, thuốc đã nguội rồi.”
Yến Ân đã sớm nhận ra sự hiện diện của nàng, nhưng chỉ sau khi nàng lên tiếng y mới từ từ đặt bản tấu chương xuống, ngước mắt nhìn nàng.
Những ngày gần đây, có vẻ vì sinh bệnh mà lệ khí tɾong mắt y đã giảm đi nhiềụ
Cảm xúc vẫn hờ hững, chỉ có đôi mắt đen thường xuyên dán chặt vào bóng dáng thiếu nữ.
Tựa như chỉ cần nhìn nàng thôi, y đã có thể hấp thụ được thứ gì đó vô cùng khao khát, từ đó xua tan sự tử khí quanh mình.
Yến Ân không muốn mình nhanh khỏi bệnh. Ngoài việc không uống thuốc thì y thật sự không còn cách nào khác tốt hơn.
Chức Vụ chậm rãi ngồi gần y, nhìn thấy trên bàn có một đĩa mứt trái cây.
Nàng cầm miếng mứt cho vào đôi môi đỏ mọng của mình, rồi dùng giọng điệu như dỗ dành trẻ nhỏ nói với y “Mứt này rấtngọt, bệ hạ uống thuốc xong cũng có thể thử.”
Người đàn ông nhìn đôi môi mềm mại như cánh hoa của nàng, hình như nghĩ đến điều gì khác.
Yết hầu y khẽ động, đáp một tiếng “được”.
Một hơi uống sach chén thuốc đắng.
Chức Vụ thấy vậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm, đôi tay trắng nõn cầm miếng mứt đưa cho y.
“Bệ hạ thử đi.”
Nhưng thiên tử đối diện như đang ngây ra.
Y nhận lấy miếng mứt, từ từ đưa vào miệng.
Thiên tử hơi mất mát liếc nhìn đôi môi mềm mại đỏ mọng của nàng, vừa rồi y còn nghĩ rằng…
Chức Vụ tiếp tục nói “Bệ hạ, gần đây ta thường nghĩ đến những chuyện đã qua…”
Nàng nhớ đến lời Hoắc Tiện Xuân bảo nàng ám chỉ nhưng không biết nên ám chỉ thế nào.
Suy nghĩ chạy quanh đầu, Chức Vụ chỉ cảm thấy người bệnh tất nhiên sẽ yếu, chắc hẳn y sẽ thích người khác khen ngợi sức khỏe của mình.
“Ta cảm thấy bệ hạ trước đây sức lực rấttốt, ta rấtthích…”
Chức Vụ “Bệ hạ phải mau chóng khỏe lại mới có sức làm những chuyện khác.”
Yến Ân bỗng mắt lên, ánh mắt càng thêm phức tạp.
Trong chốc lát y không thể xác định liệu ý của mỹ nhân tɾong sáng này và ý của y có phải là một hay không.
Sức khỏe của y chưa chắc kém hơn hai năm trước…
Chỉ là vết thương thực sự hạn chế một số động tác ma͙nh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận