Chương 294

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 294

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ chần chừ hỏi “Lần này Hoắc lang trung đến là có việc gì quan trọng chăng?”
Hoắc Tiện Xuân gật đầu, thấy tɾong phòng không có người lạ, liền nói thẳng “Cố tiểu thư, mặc dù ta không biết vì sao bệ hạ lại coi trọng cô như vậy.”
“Nhưng tiểu thư có biết sau khi bệ hạ bị tɾúng độc năm xưa, đến giờ vẫn còn độc tố chưa giải hết?”
Chức Vụ đột ngột ngẩng đầu lên, vô cùng kinh ngạc.
“Sao có thể…”
Khi đó chẳng phải cổ trùng trên người Yến Ân và Khúc Vãn Dao đều đã được giải quyết rồi sao?
Hoắc Tiện Xuân nói “”Đúng là trùng độc trên người bệ hạ đã được giải trừ nhưng đó là do ta dùng độc dược để giải.”
“Cổ độc đã giải nhưng độc ta hạ vẫn còn sót lại.”
Chức Vụ càng hoang mang “Chẳng lẽ độc này không có cách giải sao?”
“Sao có thể?” Hoắc Tiện Xuân liếc nhìn nàng một cái, “Chỉ là… bệ hạ không chịu uống thuốc giải mà thôi.”
“Ta sắp đi du ngoạn nơi khác rồi, sẽ không ở lại tɾong h0àng cung nữa.”
“Nếu bệ hạ thật sự không chịu uống thuốc giải thì ta cũng chỉ đành rời đi.”
Chức Vụ nghe nói y sắp rời đi, ánh mắt lập tức lộ ra vẻ bối rối, “Hoắc lang trung…”
Hoắc Tiện Xuân liền ngắt lời, “Ta biết, ta biết… Thân quyến của bệ hạ cũng cầu xin ta như vậy, nhưng bệ hạ không chịu uống thuốc giải thì ta có thể làm gì nữa?”
Nghe y nói vậy, Chức Vụ càng thêm mơ hồ.
Nếu đã có thuốc giải và Hoắc Tiện Xuân cũng sẵn lòng giúp Yến Ân giải độc, tại sao Yến Ân lại không chịu uống?
“Vì…”
“Thuốc giải sẽ khiến bệ hạ mất đi ký ức tɾong vài ngày, làm trí nhớ của bệ hạ lùi về vài năm trước.”
“Kể từ khi người đó qua đời… bệ hạ chỉ coi mình như một xác không hồn chỉ để cất giấu ký ức.”
“Nghe nói thuốc giải sẽ ảnh hưởng đến ký ức, dù có thế nào bệ hạ cũng dứt khoát không chịu uống.”
Hoắc Tiện Xuân vốn không muốn nhắc đến điều này, vì ký ức là điều cấm kỵ với Yến Ân.
Dù bình thường Hoắc Tiện Xuân có vẻ thiếu đứng đắn, nhưng không đến mức không biết điều tự tìm đường chết.
Giờ đây đột nhiên xuấthiện một Cố tiểu thư nên y mới nghĩ đến việc thay đổi cách tiếp cận, nếu không thành công cũng đành rời đi.
Thiên tử vẫn còn khỏe, trước đây ốm đau là thật, bị kích động tổn thương tinh thần cũng là thật, nhưng vẫn chưa đến mức nôn ra máụ
Khi thấy Chức Vụ ở cùng người khác, Yến Ân ghen tuông đến mức thổ huyết cũng là do độc tố còn sót lại gây ra.
Dù bình thường không bị kích động thì cũng tạm thời duy trì được vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng tương lai chẳng lẽ có thể mãi mãi không có cảm xúc sao?
Nếu bị kích động vài lần nữa, nôn ra máu thêm vài lần nữa, sức khỏe của y có thể tốt lên được sao?
“Chưa kể thuốc giải không thể khiến bệ hạ mất trí nhớ quá một tháng, nhiều lắm chỉ là vài ngày, tùy thuộc vào sức khỏe của người.”
Chức Vụ nghĩ ký ức về nàng với y quan trọng đến mức… chỉ mất trí nhớ vài ngày mà y cũng không muốn sao?
“Ta hiểu rồi…”
Thiếu nữ từ từ nắm chặt tay, nói khẽ “Hoắc lang trung, xin hãy chuẩn bị sẵn thuốc giải cho bệ hạ.”
“Còn về bệ hạ… để ta khuyên người.”
Hoắc Tiện Xuân thấy đã đạt được mục đích cũng không dài dòng nữa, đứng dậy rời đi.
Ngày hôm saụ
Thái giám bưng một bát thuốc lên.
Yến Ân vốn tưởng đó là thuốc bổ hằng ngày để điều dưỡng cơ thể.
Nhưng khi đưa đến mũi thì ngửi thấy một số vị thuốc, y không thèm nhìn mà đổ thẳng ra ngoài cửa sổ.
Thiên tử vốn bài xích loại thuốc này, như thường lệ không chịu uống.
Nhưng đúng lúc y vừa đặt bát thuốc rỗng xuống thì một bóng hình quen thuộc bước vào.
Chức Vụ có thể tự do đi lại tɾong cung không phải lúc nào cũng thuận tiện cho y.
Nàng bắt gặp hành động đổ thuốc của y.
Yến Ân nhìn thấy nàng, nhất thời ngây người.
Ngón tay y khựng lại nhưng vẫn làm như không có chuyện gì, đặt bát thuốc lên bàn.
Chức Vụ không tức giận cũng không phiền lòng, chỉ bước lên phía trước, lau sach nước thuốc văng trên mu bàn tay cho y.
“Bệ hạ, ta đã nhờ Hoắc lang trung sắc lại thuốc tối nay, bệ hạ uống nhé?”
Yến Ân từ từ hỏi “Nàng đã biết hết rồi?”
Chức Vụ khẽ gật đầụ
Yến Ân vuốt mái tóc nàng nhưng lần này vẫn không muốn nhượng bộ, “A Vụ…”
“Chỉ mất ký ức vài ngày thôi mà…”
Chức Vụ thuận thế áp má vào lòng bàn tay y, nhẹ nhàng cọ cọ.
“Huống chi bệ hạ đã đau lòng vì ta rấtnhiều rồi.”
“Nhưng nếu bệ hạ không khỏe…”
“A Vụ cũng sẽ đau lòng.”
Cảm giác đau đớn tɾong tim khó chịu đến mức nào, y biết rõ hơn ai hết.
Thiên tử nghe nàng nói, chợt rũ xuống.
Nàng cũng sẽ đau lòng vì y sao…
Trong lòng y trào dâng một cảm xúc khó tả lấn át mọi thứ.
Dù trên mặt không lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng cảm nhận được thiếu nữ tɾong lòng bàn tay… cuối cùng y chỉ có thể đáp lại một tiếng “được”.
Y biết nàng là người duy nhất trên cõi đời này y không thể nói lời từ chối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận