Chương 295

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 295

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoắc Tiện Xuân nhận được tin tức mà trợn tròn mắt, nằm mơ cũng không nghĩ rằng vấn đề nan giải tɾong hai năm của mình lại bị một mỹ nhân thuyết phụcchỉ bằng vài lời ngọt ngào.
Nói thiên tử không phải kẻ thấy sắc nảy lòng tham thì ai mà tin được?
Loại thuốc này cần sắc tɾong nửa ngày.
Mãi đến tối mới sắc xong bát thứ hai.
Để đảm bảo không có sai sót tɾong khâu cuối cùng.
Chức Vụ đặc biệt thay bộ y phụccung nữ, the0 Yến Ân về tẩm đïện, tận mắt nhìn y uống hết bát thuốc mới yên tâm.
Chức Vụ vốn định ở lại tɾong cung vài ngày.
Nhưng Yến Ân lại bảo sáng mai nàng xuấtcung ngay.
“Hoắc lang trung nói sau khi uống thuốc thì ký ức sẽ bị lùi lại, khoảng ba ngày sau sẽ phát tác.”
Hoắc Tiện Xuân nói ký ức của thiên tử sẽ lùi lại bao nhiêu năm thì h0àn toàn ngẫu nhiên, nhưng ký ức tɾong vài năm gần đây thì chắc chắn sẽ bị quên đi.
Yến Ân chỉ dặn dò nàng đừng lại gần y.
“Từ nhỏ thường, nếu ba ngày sau ký ức lùi lại dù cho có ký ức thời thơ ấu thì ta cũng sẽ che giấu không chút sơ hở.”
Không phải là y quá tự phụ mà từ nhỏ y đã rấtgiỏi tɾong chuyện sinh tồn, thậm chí còn biết giết người.
Cho dù không làm gì, chỉ cần giả bệnh không gặp ai, không nói lời thừa thãi, chắc chắn không ai phát hiện ra điều gì tɾong thời gian ngắn.
Chưa kể tɾong cung có quá nhiều thần tử trung thành và thị vệ thân tín sẽ bảo vệ Yến Ân chu đáo.
Chức Vụ nhẹ giọng an ủi, “Hoắc lang trung cũng nói chỉ những người có sức khỏe kém mới lùi ký ức về hồi nhỏ, với thể trạng bệ hạ thì tuyệt đối không thể.”
Cùng lắm là thời niên thiếụ..
Nhưng sắc mặt Yến Ân không hề giãn ra, ngược lại như nghĩ đến điều gì đó, giọng nói càng nặng̝ nề hơn, nói mơ hồ.
“Khi ta mười sáu, mười bảy tuổi… là lúc nguy hiểm nhất.”
“Nếu A Vụ gặp phải thì càng phải tránh xa ta ngay lập tức, biết chưa?”
Chức Vụ đáp lại “Vâng.”
Nàng không muốn y lo lắng cho mình nên ngoan ngoãn đồng ý, “Sáng mai ta sẽ xuấtcung rồi đợi thêm một thời gian mới gặp bệ hạ.”
Yến Ân cúi xuống hôn lên trán nàng.
Y nhắm mắt lại, chỉ cần nhìn thấy đôi môi của mỹ nhân cũng khiến y xao động… Nắm lấy cằm nàng, quyến luyến si mê hôn lên môi nàng.
“Sau đêm nay sẽ còn hai lần nữa…”
Hoàng đế lại bắt đầu vẽ bánh cho nàng…
Hàng mi Chức Vụ khẽ run, đầu ngón tay đặt lên ngực y, hơi thở dần trở nên nóng bỏng.
Buổi tối.
Chức Vụ cảm thấy bản thân như đã đạt đến giới hạn chịu đựng cuối cùng.
Trong cơn mê man, nàng như nghe thấy nam nhân cất giọng khàn khàn hỏi “Ngươi là ai?”
Nhưng mỹ nhân trên giường không thể phân tâm, đôi mắt long lanh gần như mơ màng, đôi môi đỏ mọng hé mở thở gấp, chiếc lưỡi hồng thoáng ẩn thoảng hiện… Thỉnh thoảng lại bị kéo vào một nụ hôn sâụ
Yến Ân phát hiện hơi thở của mình ngày càng nặng̝ nề, mới nhận ra cơ thể như đang lơ lửng trên mây, một cảm giác khó diễn tả thành lời…
Trong đôi mắt sâu thẳm của y hiện khi hiện chút bối rối, rõ ràng y chưa bao giờ trải qua chuyện này.
Bên cạnh là y phụccủa cung nữ vương vãi…
Ánh mắt Yến Ân bị du͙c vọng thiêu đốt, lý trí bảo phải rời đi nhưng bàn mềm mại của nàng.
Y thử chậm rãi rút lui…
Chức Vụ vẫn chưa hề hay biết.
Chỉ cảm thấy đêm nay đối phương thật kỳ lạ.
Hơn nữa… càng lúc càng chậm.
“Bệ hạ…”
Ký ức dừng lại ở năm Yến Ân mười bảy tuổi, y mím môi, rũ mắt.
Nhưng bàn tay y vẫn không ngừng di chuyển, chạm đến sau gáy của cung nữ này, dùng bàn tay đẫm mồ hôi mà giữ chặt điểm yếu của nàng.
Một giọt mồ hôi từ cằm y rơi xuống, sâu tɾong đáy mắt thâm trầm của thiếu niên dần hiện lên một tia nguy hiểm.
Sau khi bình tĩnh cân nhắc, y vẫn không thể nào đẩy nàng ra…
Trong tình huống chưa rõ hung hiểm, thiếu niên Yến Ân gần như liều mạng chọn tiếp tục h0àn thành việc này, một khía cạnh nào đó thì việc này lại vô cùng nguy hiểm.
Thứ mới rời đi…
Lại trở về như cũ.
Yến Ân nhìn chằm chằm đôi mắt ướt át run rẩy của mỹ nhân… Ánh mắt y bỗng u tối.
Y chỉ nhớ lần đầu tiên quốc sư bắt y uống rượu huyết hươụ
Đêm đó cung nữ được quốc sư phái tới muốn dụ dỗ y.
Y cứ tưởng…
Đối phương đã thất bại.
Hình như có điều gì kỳ lạ xảy ra tɾong đêm đó.
Vị đế vương trước đây vốn trầm ổn bỗng dưng thay đổi thói quen.
Không còn cúi xuống dịu dàng kiểm tra tình trạng của Chức Vụ nữa, cũng không còn nhường nhịn thân thể yếu mềm của mỹ nhân.
Mà bỗng trở thành một thiếu niên thô lỗ thiếu kinh nghiệm.
Chức Vụ không kịp trở tay…
Chỉ cảm thấy y như trở thành một người khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận