Chương 296

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 296

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong chuyện cá nước thân mật, nàng vốn rấtmẫn cảm nhưng y đột ngột chẳng quan tâm gì nữa.
Giống như thời tiết thay đổi từ dịu dàng như gió xuân bỗng chốc biến thành bão táp dữ dội.
Sự thay đổi đột ngột ấy khiến người bình thường không thể thích ứng ngay được.
Sự tương phản này khiến Chức Vụ như bị một quái vật nuốt chửng, h0àn toàn không còn chỗ để vùng vẫy.
Tim nàng đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực…
Có gì đó không ổn.
Sau khi trùng phùng, vị thiên tử luôn ân cần chu đáo quan tâm cảm xúc của nàng, không bao giờ tham lam quá độ.
Y nhìn thấy dưới mắt nàng có quầng thâm mờ, không muốn nàng mệt mỏi quá, sẽ dịu dàng hôn lên hàng mi nàng, bảo nàng nghỉ ngơi.
Nhưng lần này y lại như một con sói tham ăn.
Cho đến khi ánh sáng ban ngày chiếu rọi, y vẫn không chịu dừng.
Chức Vụ cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy thì nàng chết mất…
Đối phương giữ chặt cằm nàng, mỹ nhân muốn né tránh nhưng lại bị y siết chặt hơn.
Nàng khẽ kêu lên một tiếng như bị y làm đaụ
Đôi mắt xinh đẹp của nàng ngấn nước, nhìn đối phương đầy bối rối.
“Ngươi là cung nữ ở cung nào?”
Vẻ mặt nam nhân trầm tĩnh, h0àn toàn không giống người vừa trở nên hung hãn vào nửa đêm.
“Trước đây… sao Cô chưa từng gặp ngươi?”
Chức Vụ sững sờ.
Cô…
Là cách Yến Ân tự xưng khi còn là Thái tử.
Nàng chợt nhớ đến lời dặn dò của Hoắc Tiện Xuân, nhưng chẳng phải… chẳng phải đó là chuyện xảy ra sau ba ngày nữa sao?
Nghĩ đến nửa đêm qua, có lẽ ký ức của Yến Ân đã thay đổi…
Trong đầu Chức Vụ đột nhiên vang lên một tiếng “ong”.
Liệu đây có tính là một dạng “hồng hạnh xuấttường” không?
Có tính là đêm qua nàng đã phát sinh quan hệ với hai “người” không…
Càng nghĩ… đầu óc nàng càng trở nên trống rỗng, suy nghĩ như đã bị đóng băng.
Sau một lúc suy nghĩ rối loạn, đôi má mềm mại của nàng gần như bị ngón tay đối phương bóp đến đỏ ửng, lúc này Chức Vụ mới hồi thần.
Nàng không chắc có thể nói ra sự thật hay không, nên tạm thời thuận the0 lời đối phương, đợi quay lại hỏi Hoắc Tiện Xuân.
“Nô tỳ… nô tỳ tên là A Vụ, là cung nữ mới tới…”
Nam nhân nhe0 mắt nhìn nàng, “Thật sao?”
Ánh mắt y trầm xuống, nhìn chằm chằm làn da trắng như tuyết của nàng… nhưng không rõ là tin hay không tin.

Cung nhân bên ngoài vẫn như thường lệ vào hầu hạ bệ hạ chuẩn bị lâm triều, cung kính thỉnh an bệ hạ.
Nhưng hôm nay bệ hạ lại rấtngười, khi nghe họ cung kính gọi “bệ hạ”, đáy mắt càng sâu thẳm hơn.
Thiên tử mím môi mỏng, quan sát mọi thứ xung quanh nhưng không hề phản bác.
Mặc long bào, được thắp tùng đi thượng triều, rồi bãi triều, tất cả những điều này không tan biến như tɾong giấc mơ mà thực sự nhắc nhở Yến Ân rằngnan
Sau khi mở mắt, y đã trở thành h0àng đế.
Khả năng thích ứng của y đáng sợ đến mức kinh ngạc.
Sau khi tan triều, y còn gọi những lão thần quen mặt đến nội đïện, thông qua cách đối xử của họ với mình để quan sát sự khác thường.
Ngoài ra…
Yến Ân nhìn hai tâm phúc của mình là Ôn Từ và Đồ Hề, tất nhiên cũng lập tức nhận ra sự khác biệt lớn ở hai người này.
Từ khi nào Ôn Từ và Đồ Hề đã trở nên chín chắn như vậy?
Trong vòng vây của mọi người, cuối cùng Yến Ân đi ngang qua hồ nước, thấy bóng mình phản chiếu trên mặt nước.
Phát hiện ra khuôn mặt tɾong nước không còn sự ngây ngô của thời niên thiếu, ngược lại càng thêm trầm tĩnh trưởng thành hơn…
Thiếu niên Thái tử không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, quan sát tất cả xung quanh mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ôn Từ nhìn bóng dáng thiên tử với vẻ suy tư.
Đến trưa, Ôn Từ đột nhiên nói với Yến Ân “Việc ngày hôm qua người giao cho thuộc hạ, thuộc hạ đã h0àn thành được hơn một nửa, đang muốn xin chỉ thị của bệ hạ…”
Y chưa kịp nói xong, đã thấy thiên tử đang duyệt tấu chương trên bàn nhìn về phía mình.
Nam nhân từ từ nhấc mắt lên, ánh mắt sắc bén như Trim ưng nhìn Ôn Từ người chỉ sau một đêm đã g͙ià dặn hơn y nhiềụ
“Ngươi là do một tay ta đào tạo ra.”
“Muốn thử chủ nhân của ngươi…”
Giọng Yến Ân lạnh lùng nói “Ôn Từ, có phải ngươi quá tự phụ nên quên mất bổn phận của mình không?”
Yến Ân chỉ thoáng bối rối trước biến cố đột ngột này.
Nhưng y không hoảng loạn nói lung tung khiến người khác phát hiện thêm sơ hở.
Ngay cả khi đối mặt với thuộc hạ kỳ cựu bỗng nhiên g͙ià hơn mình, đôi mắt đen của thiếu niên mười bảy tuổi vẫn tĩnh lặng như tro tàn cháy rụi.
Dưới lớp tro có vẻ như đã nguội lạnh đó lại là một ngọn lửa mãnh liệt.
Đó chính là cảm xúc chỉ có ở Thái tử đïện hạ thời niên thiếụ
Ôn Từ thấy vậy không những không giận mà tɾong mắt còn hiện lên vài phần thấu hiểu, quỳ một gối xuống, nói “Là thuộc hạ vượt quá giới hạn, xin nguyện chịu phạt.”
Thiên tử từ trên cao nhìn xuống y nhưng không lập tức lên tiếng.
Nếu đây không phải là một giấc mơ hoang đường…
Thì hình phạt của y có lẽ sẽ càng khiến vị thuộc hạ tinh ranh này khẳng định thủ đoạn đó thực sự khác với sự trầm ổn của Yến Ân sau này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận