Chương 297

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 297

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bên tɾong đïện, Hoắc Tiện Xuân nói “Ta cho rằng bệ hạ thân thể rấtyếu, vì vậy mới suy đoán rằng ba ngày sau sẽ phát tác…”
Thuốc này the0 dòng máu mà phát tác, thân thể bệnh nhân càng yếu, tác dụng͟͟ của thuốc càng chậm.
Trước đây không lâu, trông thiên tử ốm yếu như sắp chết, Hoắc Tiện Xuân suy đoán thuốc sẽ phát tác sau ba ngày đã là đánh giá cao rồi.
Không ngờ, thiên tử có sức chịu đựng tốt như vậy, nước lửa đều không sợ, thuốc vừa uống xong không lâu đã bắt đầu phát huy hiệu quả.
Chức Vụ nghe nói thuốc sẽ the0 máu lưu chuyển… lập tức hơi lo lắng, tay khẽ siết chặt.
Những gì xảy ra đêm qua với Yến Ân khiến nàng xấu hổ không dám nói ra.
Đêm qua, nhiệt độ cơ thể nam nhân nóng bỏng, nhịp tim đập nhanh.
Khi y nhấc nàng lên đặt trên đùi, đường gân xanh trên cánh tay tráng kiện cũng hiện rõ.
Những chuyện khác càng không cần phải nói…
Cả đêm không ngừng nghỉ.
Sau nửa đêm lại giống như một người khác…
Xem ra y đã bị lùi ký ức từ lúc nửa đêm.
Nửa đêm đầu là Yến Ân, nửa đêm về sau là một “y” khác.
Nàng thực sự không biết chuyện này có ảnh hưởng lớn như thế nào.
Hoắc Tiện Xuân thấy nàng ấp úng, lại nhìn thấy dấu hôn bạo liệt trên cổ nàng, mí mắt giật giật.
Y xoa trán, nói “Sớm muộn gì cũng không có bất kỳ ảnh hưởng nào, bây giờ chỉ cần cẩn thận ứng phó mà thôi.”
Thái tử khi còn trẻ từng đá Hoắc Tiện Xuân, nghĩ lại cảnh đó bây giờ y vẫn cảm thấy ngực đau âm ỉ.
Thái tử đá xong liền lấy ra một quyển y thư cổ vô cùng quý hiếm mà y luôn khao khát.
Thái tử nhướng mày, cười nhạt, dùng khuôn mặt tuấn mỹ mê hoặc biết bao nữ nhân hỏi hắn Bây giờ có muốn quỳ xuống cầu xin Cô không?
Hoắc Tiện Xuân là một kẻ cuồng y học, lúc đó mắt y đỏ lên.
Đừng nói đến việc quỳ xuống cầu xin như một con chó, ngay cả thành chó nhặt xương cho Thái tử mà có được quyển y thư cổ đó thì y cũng làm.
Lý do y nghĩ đến điều này là vì biết rõ khi đó Thái tử lộ rõ bản tính xấu xa, không che giấu chút nào.
Không giống nhiều năm sau, dưới áp lực từ thái thượng h0àng lúc bấy giờ, Thái tử che giấu tâm cơ ngày càng sâu, ngày càng trầm tĩnh, không còn làm những việc vô ích ngoài giết người.
Yến Ân sau này chỉ cần trực tiếp nắm lấy điểm yếu của Hoắc Tiện Xuân, giọng điệu không nóng không lạnh bắt y phải làm những việc Thái tử yêu cầu, có thể giết y chỉ với một câu nói mà không có thêm bất kỳ lời thừa thãi nào.
Sau này Yến Ân khoác trên mình vẻ ngoài nho nhã giết người không thấy máu, còn trước đó thì giết người không chỉ thấy máu mà còn chậm rãi xoay con dao hỏi ngươi có đau không.
Còn về việc mình tê dại.
Chỉ mong rằng những ngày này trôi qua nhanh chóng, để tên cẩu h0àng đế đó sớm khỏi bệnh, y mới sớm được du ngoạn khắp nơi.
Hoắc Tiện Xuân nói “Không thể ở lại tɾong cung được nữa.”
Chức Vụ giấu giếm thân phận có lẽ đó là một chuyện tốt.
Dù sao thiếu niên Thái tử căm ghét nữ nhân nhất.
Càng không chấp nhận việc mình lén lút với một tiểu thư.
Hoắc Tiện Xuân nghĩ sau khi Yến Ân mất trí nhớ thì người xui xẻo nhất sẽ là vị Cố tiểu thư này, nào ngờ ngọn lửa đầu tiên của Thái tử lại đốt lên mông hắn.
Yến Ân nhìn Hoắc Tiện Xuân người cũng không còn non nớt như xưa, giọng điệu hờ hững “Hoắc Tiện Xuân?”
Hoắc Tiện Xuân …
Giọng điệu đó nghe sao cũng thấy châm chọc, như thể y đã g͙ià đến mức không nhận ra nổi.
Hoắc Tiện Xuân nắm chặt tay, nhịn.
“Bệ hạ, vài ngày trước người bị va vào đầu nên đã mất một số ký ức…”
“Nhưng uống xong bát thuốc này, thần có thể lấy mạng mình ra bảo đảm người sẽ sớm hồi phụctrí nhớ.”
Yến Ân nhìn chằm chằm bát thuốc, giọng điệu trầm thấp chậm rãi vang lên.
“Tại sao phải khôi phụctrí nhớ?”
Y từ từ ngẩng đầu, cười lạnh lùng.
“Là vì ngươi nghĩ Cô không đủ thông minh, không đoán ra được…”
“Cô của năm mười bảy tuổi mới là kẻ mà các ngươi muốn xóa sổ phải không?”
Ngón tay đang cầm bát thuốc của Hoắc Tiện Xuân run lên.
Yến Ân nói, “Hóa ra mấy năm sau Cô thật sự trở thành Hoàng đế.”
“Để Cô đoán thử xem… Ôn Từ cố tình lộ hành động thăm dò trước mặt Cô khiến Cô phân tâm…”
“Ngươi rõ ràng biết Cô sẽ không uống thuốc nhưng vẫn mang thuốc đến đây để kéo dài thời gian, vì sao?”
“Có phải vì…”
Nam nhân cụp mắt, chậm rãi lộ ra vài vết sẹo trên người.
“Người đã gây ra các vết thương khắp người Cô phải không?”
Hoắc Tiện Xuân nghe xong, cả người bỗng rùng mình.
Thái tử khi còn trẻ xấu xa là thật, thông minh cũng là thật.
Cho dù Yến Ân có trẻ thêm vài tuổi thì cũng không phải là người mà bọn họ có thể đối phó.
Họ càng như vậy, ngược lại càng cung cấp cho y nhiều manh mối thú vị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận