Chương 299

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 299

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong ngục tối u ám.
Yến Ân lướt qua một số dụng͟͟ cụ tra tấn, có vẻ khá hài lòng.
Y lặp lại câu nói vừa rồi với thiếu nữ trước mặt.
“Vậy… ngươi đã nghĩ kỹ sẽ chọn cái nào chưa?”
Tiểu thái giám bên cạnh dù run rẩy vẫn cố gắng nói nhỏ với Chức Vụ “Cố tiểu thư, đừng… đừng chọn…”
Đôi mắt u ám của nam nhân liếc qua.
Mỹ nhân nắm chặt đầu ngón tay, khi thấy những dụng͟͟ cụ lạnh lẽo tɾong phòng tra tấn, sắc mặt nàng hơi tái nhợt.
Nàng do dự một lúc rồi hé môi khẽ nói “Bệ hạ… có thể đổi qua hình phạt khác không?”
Chức Vụ vốn không nên sợ.
Nhưng trước đó nàng đã hứa với Yến Ân sẽ bảo vệ bản thân.
Yến Ân nhìn nàng chăm chú, đầu ngón tay lướt qua cạnh kim loại lạnh lẽo của con dao găm.
Y chậm rãi hỏi “Trên người ta có một vài vết thương rấtkỳ lạ.”
“Nhưng mà…”
Y chạm vào vị trí trái tim mình, “Vết thương ở đây cũng là do ngươi gây ra phải không?”
Những thứ khác có thể bỏ qua.
Nhưng ở nơi nguy hiểm chết người này, y thậm chí không thể nghĩ ra lý do để tha thứ cho kẻ dám đâm vào điểm yếu của mình.
Chức Vụ nhìn thấy nơi đầu ngón tay y chạm vào, dĩ nhiên hiểu rõ ý của y…
Nhớ lại cảnh tượng khi làm y tổn thương… nàng thở gấp, chỉ có thể đáp “Vâng.”
Yến Ân tiếp tục hỏi “Dùng thứ gì để đâm?”
“Dùng… đầu trâm…”
Tiểu thái giám bên cạnh thấy cuộc đối thoại này càng thêm căng thẳng, vội vàng quỳ xuống trước Yến Ân, mong phân tán sự chú ý của y vào chuyện này.
“Bệ hạ, nếu người có gì không hài lòng…xin hãy trút giận lên nô tài.”
Yến Ân càng cảm thấy thú vị.
Tên nô tài này rõ ràng là người của y.
Vậy mà lại bảo vệ nữ tử này hết mực như nhận được lệnh của “người ấy” vậy.
“Tốt thôi…”
Y tiện tay ném con dao găm xuống trước mặt tiểu thái giám, “Vậy ngươi thay nàng ta đâm một lỗ xem sao?”
Tiểu thái giám lập tức ngây người.
Sau khi hiểu ý của thiên tử thì lập tức toát mồ hôi lạnh.
Tiểu thái giám cứng ngắc nhặt con dao găm dưới đất.
Rồi nghe thấy thiên tử nói với giọng khó đoán “Phải đâm đúng vào vị trí trái tim mới tính.”
“Ta muốn xem máu chảy ra từ chỗ đó trông như thế nào…”
Tiểu thái giám nghe thấy, hai tay run rẩy dữ dội hơn.
“Nô… nô…”
Đối mặt với cái chết, không ai là không sợ hãi.
Đặc biệt là ai cũng quý trọng mạng sống của mình.
Cuối cùng, khi mồ hôi chảy thành dòng trượt qua mí mắt, tiểu thái giám mới nói hết câu “Nô tài tuân lệnh”.
Chức Vụ bên cạnh sững sờ từ lúc tiểu thái giám quỳ xuống.
Khi thấy tiểu thái giám thực sự định dùng dao găm đâm vào tim mình, nàng không thể tiếp tục im lặng nữa.
Nàng nghĩ chỉ cần mình không nói gì, mặc cho thiên tử hiện tại tùy ý hành hạ là được…
Không ngờ y lại có nhiều cách hành hạ người khác như vậy.
Không phải Chức Vụ không biết rằng tɾong sâu thẳm Yến Ân vốn có một mặt ác liệt như vậy.
Nhưng lúc này… thậm chí còn tàn nhẫn hơn lần trước khi y muốn nấu sống Cẩn Vương.
Sau khi tái ngộ, thiên tử trở nên vô cùng dịu dàng, giấu hết những móng vuốt sắc nhọn, không để Chức Vụ cảm thấy bất an chút nào.
Nhưng dù mất trí nhớ, chẳng lẽ y có thể tùy ý làm nhục người khác như vậy sao?
Chức Vụ mím môi như hơi tức giận.
Nàng bất ngờ tiến lên, cầm lấy con dao găm tɾong tay tiểu thái giám rồi ném vào lò than bên cạnh, không để tiểu thái giám có cơ hội nhặt lại lần nữa.
Hai tay tiểu thái giám mềm nhũn kinh ngạc kêu lên “Cố tiểu thư…”
Chức Vụ nhẹ giọng nói “Không phải bệ hạ muốn nhìn thấy máu chảy sao?”
Nàng rút một chiếc trâm, hướng mũi trâm về phía tim mình, nghĩ rằng trước đây quả thực nàng đã làm hắn bị thương.
Coi như trả lại cho y…
Nàng không khỏi nhắm mắt lại, đột ngột đâm vào tim mình.
Nhưng bốn phía vẫn im lặng.
Tim nàng đập rấtnhanh nhưng cơn đau tɾong dự kiến không xuấthiện.
Nàng run rẩy mở mắt ra nhưng thấy…
Một bàn tay quen thuộc chắn trước ngực nàng, lòng bàn tay bị đâm rách.
Máu chảy từ lòng bàn tay trắng bệch.
Nàng giật mình, vô thức buông cây trâm dính máu tɾong tay ra, nắm lấy bàn tay bị thương của y.
Cây trâm này rấtngắn, chỉ có thể đâm thủng da thịt bên ngoài, không thực sự đây đến chỗ hiểm, y… y chắn làm gì?
Yến Ân chỉ nhìn nàng với ánh mắt lạnh lẽo rồi đột ngột rút tay lại.
Tim đau nhói.
Từ nhỏ đến khi mười bảy tuổi, dù Yến Ân bị người ta ném xuống sông hay đối mặt với bọn cướp hung ác muốn ăn tươi nuốt sống thì y cũng chưa từng bị dọa sợ.
Nhưng cảnh tượng vừa rồi lại khiến y sợ hãi.
Thật sự rấtthú vị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận