Chương 301

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 301

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào buổi tối Chức Vụ như thường lệ hỏi thiên tử có muốn đến dùng bữa với nàng không.
Cung nhân đi hỏi, câu trả lời vẫn là thiên tử đang bận và sẽ không đến.
Liên tiếp nhiều ngày như vậy.
Chức Vụ gật đầu, tɾong lòng cũng hiểu rõ.
Dù sao thì ký ức của y chỉ dừng lại ở tuổi mười bảy…
Ở cái tuổi đó, lại không có gì liên quan đến nàng, đương nhiên y không muốn dùng bữa với nàng.
Chức Vụ vốn nghĩ cứ duy trì như vậy đến khi y hồi phụcký ức là tốt rồi.
Thế nhưng không ngờ rằng đêm đó trời lại đột ngột đổ mưa.
Mưa rơi tí tách, từ những hạt mưa mỏng manh dần dần trở thành cơn mưa lớn xối xả.
Tiếng mưa khiến người ta dễ cảm thấy buồn ngủ.
Vì thế đêm đó Chức Vụ đi nghỉ sớm.
Nhưng tɾong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, giữa chăn gối mềm mại, nàng bỗng cảm nhận được hơi thở quen thuộc tiến gần.
Một đôi môi lạnh lẽo đặt lên nàng rồi dần dần xâm nhập giống như đêm trước đã làm với nàng…
Mỹ nhân khẽ “ưm” một tiếng, đôi mắt mơ màng mở ra nhìn thấy Yến Ân, cũng không cảm thấy có gì không đúng.
Chỉ là nụ hôn của y quá trúc trắc lại hơi dùng sức, khiến nàng bất chợt nhớ ra… Y đúng là Yến Ân.
Nhưng… y là Yến Ân năm mười bảy tuổi
Chức Vụ sửng sốt rồi the0 phản xạ đưa đôi tay trắng mịn đẩy nhẹ mặt y ra.
Yến Ân hơi tách khỏi nàng, ánh mắt lại càng thêm u tối.
“Quả nhiên… A Vụ chỉ thích ta sau này chứ không thích ta bây giờ phải không?”
Động tác Chức Vụ khựng lại.
Một tay Yến Ân chống bên cạnh nàng, giọng nói trầm thấp, “Thời gian qua Cô muốn giải quyết hết chính sự để có thể dành nhiều thời gian cho A Vụ hơn.”
“Nhưng nếu A Vụ không thích…”
Đôi môi thiên tử vẫn còn lưu lại chút ánh nước ám muội. Thế nhưng y lại cụp mắt, không nói tiếp.
Y lặng lẽ giấu sự mất mát tɾong mắt, định đứng dậy rời đi.
Lúc này Chức Vụ mới phản ứng lại, the0 bản năng nắm lấy tay y.
“Bên ngoài đang mưa…”
Nàng dừng lại rồi nhẹ nhàng giải thích với y, “Không phải như bệ hạ nghĩ đâu…”
Nàng bất chợt nghĩ đến Yến Ân sau này có thể mãi mãi bên nàng.
Nhưng chàng thiếu niên với ký ức năm mười bảy tuổi này lại chưa từng có người bầu bạn.
Nàng không khỏi bối rối.
Nhưng rõ ràng cả hai đều là y mà?
“Vừa nãy ta đang ngủ nên không biết đã xảy ra chuyện gì.”
“Hơn nữa…” Nàng nói, mặt hơi nóng lên, “Nụ hôn của bệ hạ khác trước kia, ta… ta nhất thời không nhận ra.”
Ánh mắt Yến Ân khẽ động, y nhấc mắt nhìn nàng.
“Nụ hôn của Cô rấtkhác sao?”
Chức Vụ khẽ gật đầụ
“Thì ra là vậy…”
“Vừa nãy Cô có làm đau A Vụ không?”
“Là lỗi của ta, A Vụ cũng biết Cô chỉ mới mười bảy, đương nhiên không thể so với những nam nhân kinh nghiệm phong phú…”
Y nắm lấy cằm nàng, bảo nàng mở miệng để y kiểm tra.
Chức Vụ hơi ngại ngùng, nhưng nghĩ nếu từ chối y thì có lẽ sẽ càng khiến y hiểu lầm… nàng đành khẽ hé môi.
Đầu lưỡi hồng hào vừa rồi bị sức ma͙nh tham lam của y làm cho đỏ rực.
Yến Ân rũ mắt, bình tĩnh nói “Cũng may chưa bị cắn rách.”
“Nhưng Cô không biết, A Vụ có thể dạy Cô không?”
Thiếu nữ nghe vậy ngẩn người.
Yến Ân liền phủ lên đôi môi nàng, cạy hàm răng nàng ra, dùng lực nhẹ nhàng hơn, khiến nàng ngay lập tức nhớ đến Yến Ân sau này…
Hơi thở nàng rối loạn.
Khi nàng còn đang băn khoăn có nên đẩy y ra hay không thì đã rơi vào cái bẫy đen tối sâu thẳm tɾong đôi mắt y.
Càng về khuya, mưa càng lớn.
Tiếng mưa rì rào như chia cách không gian tɾong và ngoài phòng thành hai thế giới khác nhaụ
“Lực như vậy đúng không?” Yến Ân bế lấy e0 mềm mại của mỹ nhân, không để nàng lơ mơ ngủ thiếp đi.
Làm thế nào để lừa được thỏ nhỏ nhát gan đáng yêu này…
Yến Ân chỉ cần suy nghĩ một chút đã đoán ra cách mà bản thân tɾong tương lai đã làm.
Dùng bạo lực không được, dùng vũ lực cũng không xong.
Chỉ có cách tỏ ra yếu đuối và đáng thương khiến thỏ nhỏ này mềm lòng, mới chịu từ tɾong bụi cỏ bò ra, đưa lưỡi mềm mại dịu dàng liếm nhẹ vết thương cho con sói với kẽ răng còn dính máu tanh.
Y nghĩ đến đây, cúi đầu nhìn nàng, giọng càng thêm nhẹ nhàng.
“Dù sao Cô cũng trẻ hơn Cô sau này nhiều, lại chẳng biết gì cả…”
“A Vụ có chê Cô không?”
Chức Vụ bị ép ngồi tɾong lòng y đến mức không thể tự mình giữ vững…
Giọng nàng run rẩy mềm mại đáp lại, “Không… không chê…”
Yến Ân nhẹ nhàng lau mồ hôi trên tóc mai của nàng như thể đang yêu thương trấn an nàng.
Nhưng giọng nói của y dịu dàng bao nhiêu thì động tác lại càng ma͙nh mẽ bấy nhiêụ
Bỗng nhiên một cú bất ngờ nan
Một chiếc bình ngọc bên cạnh giường rơi xuống đất.
Tiếng vỡ của bình ngọc át đi một phần tiếng kêu nhẫn nhịn.
Từ tɾong màn trướng vang lên tiếng nói trầm khàn đầy thỏa mãn của nam nhân.
“A Vụ không chê là tốt rồi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận