Chương 302

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 302

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi trời quang mây tạnh.
Chức Vụ ngủ thiếp đi bên cạnh thủy tạ, bất ngờ được cung nhân nhẹ nhàng đánh thức. Lúc này nàng mới nhận ra mình lỡ ngủ gật vào ban ngày.
Nhưng khi tỉnh dậy, nàng vẫn cảm thấy bất an vì những đêm trước đó.
Thiên tử càng ngày càng muốn nhiều hơn.
Nghĩ đến sở thích của thiếu niên Thái tử….
Với y như không bao giờ là đủ.
Chức Vụ cảm thấy hai chân mình run lên.
Nhưng ánh mắt mất mát của Yến Ân mà nàng chưa từng thấy trước đây luôn khiến nàng cảm thấy y năm mười bảy tuổi thật đáng thương…
Khiến nàng không biết từ chối thế nào.
Sau này còn có những điều khó nói hơn…
Yến Ân mười bảy tuổi luôn hỏi “Là ta hay “hắn” hầu hạ A Vụ tốt hơn?”
Hoặc dùng giọng điệu ngây thơ hỏi “Sao… không phải lần nào tên đó cũng làm đến tận cùng sao?”
Rõ ràng làm đến tận cùng thoải mái hơn mà phải không?
Khiến Chức Vụ đỏ bừng tai khi trả lời, nhưng y vẫn tiếp tục truy hỏi Y thoải mái hơn hay “lão g͙ià” đó thoải mái hơn?
Sau này y cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi… làm sao gọi là “g͙ià” được?
Chức Vụ chỉ cho rằng đó chỉ là những lời trêu chọc vô ý của hắn. Nhưng nàng đã lĩnh giáo thủ đoạn xấu xa của ý, nếu nàng nói y thoải mái thì hắn sẽ làm nhiều lần hơn, còn nói “lão g͙ià đó” thoải mái thì y sẽ tiếp tục cho đến khi nàng cảm thấy thoải mái…
Chức Vụ biết rõ Yến Ân có một mặt như vậy, nhưng sau này y kiềm chế lại, chỉ thỉnh thoảng nàng mới thấy thoáng qua từ dáng vẻ ôn hòa của y.
Nào ngờ khi còn trẻ y lại xấu xa như vậy.
Nhưng bề ngoài Yến Ân đối xử với Chức Vụ không khác gì trước đây.
Thậm chí so với khi là thiên tử điềm tĩnh, y còn bộc lộ cảm xúc nhiều hơn.
Y kể cho Chức Vụ nghe chuyện xảy ra sau khi bãi triềụ
Chức Vụ lo lắng, biết rằng thiên tử điềm tĩnh này không bao giờ đề cập đến một chuyện mà không có lý do, liền vội vàng hỏi y “Đã xảy ra chuyện gì sao, có phải chàng bị thương ở đâu không?”
Không phải nàng quá lo mà y thường bị nàng làm đau không kêu than, bị người khác làm đau cũng không dễ nói ra để nàng lo lắng.
Vì vậy mà Chức Vụ luôn quan tâm đến những việc này nhiều hơn.
Nhưng y chỉ nắm lấy ngón tay nàng đưa tới, nhẹ nhàng đáp “Vừa rồi duyệt xong tấu chương, Cô đã viết rấtnhiều tên của A Vụ trên giấy.”
Chức Vụ “…”
Yến Ân nhìn nàng bằng đôi mắt tĩnh lặng, dường như tɾong ánh mắt ấy chỉ có nàng.
Trước đây cũng không phải là chưa từng như vậy…
Nhưng, nhưng vị thiên tử trầm ổn sao có thể nói ra những lời tuỳ tiện như vậy?
Chức Vụ đỏ bừng tai, cảm thấy y không đứng đắn, muốn rút tay lại nhưng lại bị y kéo lên đùi.
Ở góc độ Chức Vụ không nhìn thấy, đôi mắt đen của thiên tử không có chút cảm xúc nào, nhưng miệng y lại càng thêm dịu dàng.
“Trước đây ta cũng ôm A Vụ như vậy phải không?”
Mỹ nhân tɾong lòng không thể thoát khỏi y, chỉ có thể xấu hổ đáp một tiếng “phải.”
Thiên tử càng dịu dàng hơn.
“Vậy nhất định Cô cũng từng ép A Vụ trên bàn rồi khi dễ.. phải không?”
Nếu nàng nói dối sẽ bị y nhìn ra nàng đang chột dạ.
Nếu không nói dối sẽ bị vị thiên tử am hiểu chơi đùa lòng người tham lam vô độ đòi hỏi không ngừng.
Cuối cùng nàng chỉ có thể để y đạt được mục đích của mình.
Sáng sớm.
Sau khi tan triều, trên đường thiên tử đến thư phòng đã đi ngang qua một khóm hoa rực rỡ.
Yến Ân thấy hoa nở rộ liền sai người hái vài bông mang tặng cho Chức Vụ.
Y tự tay ngắt một bông hoa rực rỡ nhất nhưng đầu ngón tay lại bị cái gai trên cành đâm chảy máụ
Cung nhân bên cạnh thấy vậy liền vội vàng muốn băng bó cho thiên tử, nhưng đôi mắt sâu thẳm của thiên tử đột nhiên lạnh lẽo khiến người đó khựng lại.
Máu đã ngừng chảy rồi vậy làm sao khiến thỏ thỏ dễ dụ kia cảm thấy đau lòng đây?
Lúc này, y đâu khác gì vết thương kia.
Nếu phụchồi ký ức,
Làm sao y có thể h0àn toàn chiếm hữu nàng?

The0 lý thì không quá bảy ngày Yến Ân sẽ khôi phụcký ức.
Nhưng ngày thứ bảy đến rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu gì.
Sắc mặt Hoắc Tiện Xuân hiếm khi nghiêm trọng như vậy.
Chẳng lẽ thiên tử hiện tại không muốn nhớ lại?
Hoắc Tiện Xuân hỏi “Trước đây bệ hạ có dặn dò Cố tiểu thư điều gì không?”
Chức Vụ nghĩ lại, nhớ ra y từng nói rằng khi Yến Ân mười sáu mười bảy tuổi là nguy hiểm nhất…
Nàng kể lại điều này với Hoắc Tiện Xuân.
Hoắc Tiện Xuân vuốt cằm suy ngẫm rồi hỏi “Vậy Cố tiểu thư có thấy người nguy hiểm không?”
Chức Vụ the0 phản xạ lắc đầu, “Bệ hạ… không nguy hiểm.”
Thậm chí nàng còn luôn cảm thấy thiếu niên ấy thật đáng thương…
Hoắc Tiện Xuân gật đầu, “Vậy là đúng rồi.”
Sự nguy hiểm của Yến Ân mười sáu mười bảy tuổi không phải là tính khí quá tàn bạo.
Mà là y thực sự rấtgiỏi thao túng người khác tɾong lòng bàn tay.
Khi thiên tử trưởng thành và điềm tĩnh hơn cũng không còn hứng thú dùng những thủ đoạn lừa gạt để đối phó người khác.
Nhưng ở độ tuổi mười sáu mười bảy, thời kỳ y khao khát khám phá cảm xúc mãnh liệt nhất.
Với Yến Ân lúc ấy, việc lừa người là một trò chơi rấtthú vị.

Bình luận (0)

Để lại bình luận