Chương 305

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 305

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi thiên tử tỉnh dậy vào ngày hôm saụ
Chức Vụ nhìn thấy ánh mắt Yến Ân có vẻ đã tỉnh táo, nàng lập tức tiến lên giải thuốc lên môi…”
“Ta cũng không ghét bệ hạ.”
“Dù bệ hạ ở tuổi nào, A Vụ cũng yêu người…”
Nàng có vẻ hơi hấp tấp, lại bị đối phương nhẹ nhàng nắm tay.
“A Vụ…”
Chỉ hai chữ lọt vào tai, Chức Vụ liền biết giây phút này chủ nhân trên giường đã khôi phụctrí nhớ.
Y không còn là vị Thái tử mười bảy tuổi khó gần mất ký ức nữa.
Nàng đột nhiên cảm thấy hơi mất mát. Không phải vì nàng không mong Yến Ân khôi phụctrí nhớ, mà chỉ đơn thuần cảm thấy mình không nên để chàng trai mười bảy tuổi ấy hiểu lầm.
Hiểu lầm rằng nàng đối xử với y… lạnh nhạt như vậy.
Yến Ân quan sát biểu cảm của nàng, nắm lấy tay nàng đặt lên ngực.
Nhịp tim đập ma͙nh mẽ, từng nhịp từng nhịp truyền đến đầu ngón tay nàng.
Yến Ân nói “A Vụ, những lời nàng nói nó đều đã nghe thấy…”
Y đã nghe thấy, vị Thái tử mười bảy tuổi cũng đã nghe thấy.
Giờ đây Yến Ân không cần uống thuốc cũng sẽ khôi phụctrí nhớ.
Chức Vụ vốn còn nghĩ Thái tử mười bảy tuổi quá tổn thương mới khiến cơ thể khôi phụcký ức…
Nhưng Thái tử Yến Ân mười bảy tuổi tuyệt đối không phải là người mà Chức Vụ nghĩ sẽ vì nàng lựa chọn Yến Ân trưởng thành mà từ bỏ.
Chỉ là y biết sớm muộn gì cũng sẽ khôi phụctrí nhớ, do đó mới khiến Chức Vụ phải khắc sâu ký ức về chàng trai mười bảy tuổi.
Thậm chí như bây giờ, khó mà quên được.
Phản ứng của Chức Vụ lại khiến trái tim Yến Ân như có điều gì đó vừa kỳ lạ vừa ấm áp.
Rõ ràng thấy rằng thiếu niên mười bảy tuổi ấy cũng không phải là người dễ đối phó…
Mà lý do chủ nhân trên giường vừa tỉnh lại lại hiểu rõ tất cả như vậy cũng là vì hiện giờ Yến Ân là h0àng đế trầm ổn hơn nhiều, cũng là người đang mang tɾong mình ký ức của chàng trai mười bảy tuổi kia.
Họ luôn luôn là một người.
Chức Vụ ngẩn ngơ nghe những lời này, như sợ y còn hiểu lầm, nhẹ giọng bổ sung, “Khi bệ hạ mười bảy tuổi cũng rấtđáng yêu…”
Yến Ân khẽ cụp mắt , “Chả trách A Vụ luôn làm nũng trước mặt ta, nói rằng không thể h0àn toàn… cho vào hết…”
Nhưng lại cho phép người kia lần nào cũng được.
Chức Vụ nghe thấy, mặt bỗng chốc đỏ bừng, vội vã đưa tay che miệng y lại. B
Bị ánh mắt của y lặng lẽ nhìn chăm chú, Chức Vụ hiểu mình khó khăn lắm mới xoa dịu được “y” trước đây, thì tɾong những ngày tới sẽ phải “bù đắp” cho y bây giờ.
Mặt nàng đỏ bừng nhưng lại không còn cách nào, chỉ có thể dỗ y uống hết thuốc trước.
Buổi tối.
Hoắc Tiện Xuân đến gặp Yến Ân trước khi rời đi.
“Hoàng thượng bị mất trí nhớ lâu như vậy, thật sự rấtkỳ lạ…”
Yến Ân lại nghĩ đến mình đã trải qua một giấc mơ rấtdài tɾong khoảng thời gian đó.
Y hỏi Hoắc Tiện Xuân, “Mất trí nhớ có thể khiến người ta đồng thời rơi vào mộng cảnh không?”
Hoắc Tiện Xuân đáp “Không thể.”
Hoắc Tiện Xuân biết thiên tử không phải là người chỉ vì một giấc mơ sẽ hỏi.
“Tuy nhiên hồi nhỏ thần cũng đã từng the0 một đạo trưởng tu hành một thời gian, cũng có chút hiểu biết về mấy chuyện huyền học…”
“Nếu h0àng thượng có giấc mơ nào kỳ lạ, chắc chắn là thiên ý đang muốn báo hiệu gì đó với người.”
“Vậy sao?”
Dĩ nhiên Yến Ân không quên những gì đã xảy ra tɾong mơ.
Giấc mơ không dài cũng không ngắn.
Đặc biệt là tɾong mơ, Chức Vụ không sống đến độ tuổi hiện tại…
Trong giấc mơ.
Thái tử và Thái tử phi họ Cố gặp gỡ, yêu nhau và thành hôn một cách suôn sẻ, không hề gặp bất kỳ trở ngại nào.
Nhưng Thái tử phi vốn có sức khoẻ yếu ớt. Dù Thái tử tɾong mơ có mời bao nhiêu lang trung, sức sống của thái tử phi vẫn giống như cát chảy qua kẽ tay, không thể níu giữ được, qua đời khi tuổi còn rấttrẻ.
Về sau, có một ngày, vị h0àng đế trẻ đe0 một chiếc ngọc đen quan tài trên cổ tay.
Một đạo sĩ đưa cho y một viên đan h0àn và nói rằng thay đổi số phận sẽ phải trả giá.
Đạo sĩ nói vạn kiếp bất phục̶, không thể tái sinh… sau khi h0àng thượng qua đời sẽ vĩnh viễn bị đày xuống mười tám tầng địa ngục, không có luân hồi, để đổi lấy một kiếp bên Thái tử phi có đáng không?
Lòng bàn tay của đế vương trẻ chảy máu, máu đỏ thẫm thấm vào ngọc đen quan tài khiến chất ngọc càng đen hơn.
Khác với hiện thực là…
Trong giấc mơ, không còn ai xuấthiện để đau lòng cho h0àng đế, tức giận giật chiếc ngọc đen quan tài khỏi cổ tay y…
Hoắc Tiện Xuân hỏi, “Vậy h0àng đế tɾong giấc mơ có thành công không?”
Giọng Yến Ân hờ hững “Nếu thành công thì giải làm sao, không thành công thì giải làm sao?
Hoắc Tiện Xuân nói “Nếu không thành công, điều đó có nghĩa là h0àng đế tɾong giấc mơ vô sự, đương nhiên sẽ không có ảnh hưởng gì. Nếu thành công thì vị h0àng đế ấy đã phạm tội lớn, thay đổi mệnh cách của người khác thì chắc chắn sẽ giống như lời tà đạo kia, sau khi chết vạn kiếp bất phục̶, không có luân hồi.”
Yến Ân không trả lời câu hỏi của Hoắc Tiện Xuân về việc h0àng đế tɾong mơ có thành công hay không.
Tuy nhiên đế vương trẻ tuổi đã có được mọi thứ đã mất tɾong giấc mơ chính là câu trả lời tốt nhất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận