Chương 306

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 306

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong ngôi miếu đổ nát.
Lũ cướp giết người cướp của hầu như đã chết sach.
Đám dân tị nạn vốn sợ hãi tột độ cũng dần thay đổi thái độ.
Một vài kẻ lang thang bắt đầu lục lọi đồ trên xác lũ cướp, thậm chí còn bưng đập nát đầu để lấy những chiếc răng vàng tɾong miệng chúng. Họ thậm chí không màng đến máu dính trên những chiếc răng, vội vàng nhét vào miệng cắn thử để xác nhận là vàng thật mới tham lam nhét vào túi áo.
Thuộc hạ của Thái tử đến ngôi miếu này, sau khi xác nhận quanh đó không có dấu vết của Cẩn Vương thì mới lặng lẽ thu lại binh khí tɾong tay.
Trong đám đông hỗn loạn, một thanh niên ăn mặc giản dị thanh nhã nổi bật giữa đám người.
Người đó có dung mạo tuấn mỹ nho nhã, y cũng phản ứng như người bình thường muốn rời đi khi đối mặt với vụ cướp bóc, nhưng ngay khi y chuẩn bị bước đi thì tà áo của y bị thứ gì đó mềm mại níu lấy.
Thanh niên chậm rãi nhìn xuống, thấy một bàn tay nhỏ nhắn trắng mịn đang nắm lấy vạt áo mình.
“Ca ca…”
Chức Vụ đã làm rơi chiếc mũ che mặt tɾong lúc hỗn loạn.
Dù gương mặt trắng trẻo của nàng đã lấm lem bùn đất nhưng vẫn không thể ngăn cản ánh mắt của nhiều người đổ dồn về phía nàng.
Ánh mắt của những kẻ lang thang tɾong miếu nhìn nàng đầy tà dâm.
Hiển nhiên sau khi bọn họ rời đi, con thỏ trắng mềm mại này khó mà thoát khỏi nanh vuốt của những con chó hoang đói khát…
May mắn thay, vào lúc nguy cấp Chức Vụ đã tìm thấy ca ca của mình.
Cố Tuyên Thanh đã viết tɾong thư trên xe ngựa của y có khắc Trim thanh loan. Y sẽ đến trước ngôi miếu để đón Chức Vụ.
Thật trùng hợp trên xe ngựa của thanh niên này cũng có khắc hình thanh loan rấtrõ ràng.
Sau khi lạc mất Hòa Y, Chức Vụ cảm thấy vô cùng bất an.
Lúc này cảm nhận được ánh mắt đầy nguy hiểm từ phía sau, nàng càng lo lắng, nói với giọng run run “Ca ca, muội là A Vụ.”
Yến Ân nhìn xuống vết bẩn do bàn tay mềm mại kia để lại trên vạt áo…
Y vô cảm gạt nhẹ tay nàng ra rồi quay đi mà không thèm nhìn lại.
Chức Vụ đứng ngây tại chỗ, mặt đỏ bừng lên.
Nàng nhận ra ca ca mười năm sau không tuấn tú phi phàm mà tính tình cũng cũng chẳng hề dịu dàng như tɾong thư, ngược lại… hình như còn ghét bỏ nàng.
Chức Vụ thử đi the0 sau, sau khi phát hiện thuộc hạ lạnh lùng của ca ca không ngăn cản nàng bèn mặt dày the0 lên xe ngựa để thoát khỏi hiểm cảnh trước.
Bên tɾong xe ngựa rấtrộng,
Chức Vụ thấy ca ca vẫn lạnh lùng với mình, nàng bèn kể lại chuyện mình đã trải qua Gặp bọn cướp, lạc mất Hòa Y, cuối cùng lạc đến ngôi đền đổ nát này rồi tình cờ gặp lại ca ca.
Vài năm trước ca ca đã muốn đưa nàng đến kinh thành, nhưng để không làm liên lụy đến y nên nàng đã khăng khăng ở lại Vân Lăng.
Trong thời gian đó, không chỉ Cố Tuyên Thanh viết thư cho nàng mà ngay cả người bạn cũ A Tự cũng từng gửi thư báo tin Thái tử muốn chia rẽ Cố Tuyên Thanh với phe cánh của Cẩn Vương nên đã cố ý ban cho y tước vị Ngọc Sơn hầu để sau này tiện hại y…
Quả nhiên Cố Tuyên Thanh trở thành Ngọc Sơn hầu chưa bao lâu thì đã bị cuốn vào một vụ án mưu phản.
Nghĩ đến vị Thái tử xảo quyệt, nghe đồn y là kẻ thù không đội trời chung của ca ca và A Tự, Chức Vụ không khỏi siết chặt tay, tɾong lòng càng thêm lo lắng.
“Ca ca, bây giờ chúng ta đến phủ Ngọc Sơn hầu phải không?”
Mỹ nhân nhìn huynh trưởng xa lạ đã mười năm không gặp, đôi mắt đen láy đầy bất an.
“Ca ca” lạnh của nàng, một hồi sau mới từ từ phát ra một âm mũi “ừ” rấtkhẽ.
Lúc này Chức Vụ mới thả lỏng tay, trái tim đang tre0 lơ lửng cũng dần hạ xuống.
Khi xe ngựa dừng lại tại phủ Ngọc Sơn hầu, thuộc hạ của ca ca hình như có chuyện cần bàn riêng với y.
Chức Vụ lâu ngày không gặp ca ca, vốn đã không biết làm sao, càng không dám làm chậm trễ chuyện quan trọng của y, nên nàng bước xuống xe trước rồi the0 một tỳ nữ dẫn đường đến tiền sảnh.
Yến Ân ngồi trên xe ngựa nhìn the0 bóng dáng thiếu nữ rời đi, nghe thấy thuộc hạ thấp giọng báo cáo.
“Đúng là muội muội của Cố Tuyên Thanh.”
Hôm nay họ vốn định câu cá lớn Cẩn Vương nhưng không ngờ lại vớt được một con tôm nhỏ.
Cá lớn không sa lưới thì coi như tay trắng.
Thái tử vốn không hứng thú với con tôm nhỏ không đủ nhét kẽ răng này, không ngờ con thỏ nhỏ ngốc nghếch này lại tự mình níu lấy vạt áo y rồi đi the0…

Bình luận (0)

Để lại bình luận