Chương 307

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 307

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phủ Ngọc Sơn hầu trông bề thế uy nghi, nhưng bên tɾong lại cực kỳ vắng lặng.
Những cây cỏ vốn tươi tốt nay có vẻ đã nhiều ngày không được tưới nước, dần dần héo úa suy tàn.
Trên xà nhà không được chăm sóc đã phủ đầy mạng nhện tạo nên cảnh tượng thê lương.
Suốt dọc đường, ngoài tỳ nữ đi phía trước, Chức Vụ không thấy một bóng người nào khác.
Ngay cả sắc mặt của tỳ nữ dẫn đường cũng nhợt nhạt như người bệnh, không có vẻ hồng hào như người khỏe ma͙nh.
Bầu không khí xung quanh vô cùng quái dị.
Sau khi dẫn Chức Vụ đến tiền sảnh, tỳ nữ kia nhanh chóng bỏ đi.
Nàng chỉ nghĩ tỳ nữ đó không khỏe nên lui xuống nghỉ ngơi.
Trong không khí lan tỏa một mùi kỳ lạ, giống như mùi máu mà nàng đã ngửi thấy ở ngôi miếu đổ nát.
Chức Vụ càng lúc càng đứng ngồi không yên, định đi sâu vào tɾong để tìm hiểu thì thấy rèm tɾong phòng bỗng bị vén lên.
Một bóng người loạng choạng bước ra, vừa nhìn thấy Chức Vụ liền nhận ra nàng ngay.
“Cố tiểu thư?”
Vừa thấy Chức Vụ, người đó lập tức quyết đoán nhét vào tay nàng một ống trúc nhỏ chỉ bằng ngón út.
“Cố tiểu thư, nếu gặp được Cẩn Vương, xin hãy…”
Người đó chưa kịp nói hết câu thì trên mặt bỗng lộ vẻ kinh hãi khi nhìn về phía sau nàng.
“Cố tiểu thư, sao… sao cô lại ở cùng hắn? ”
Giọng nói của người đó đột nhiên cao lên như không thể tin nổi.
Đặc biệt là phủ Ngọc Sơn hầu vừa mới bị niêm phong hông lâu, the0 lý người này không thể nào có mặt ở đây…
Chức Vụ h0àn toàn không biết gì cả.
Nàng quay đầu the0 ánh mắt của người đó thì thấy “ca ca” vừa cùng nàng ngồi xe ngựa về Cố phủ.
Người kia lập tức biến sắc, vội vã quay người định chạy trốn.
Nhưng ngay khi vén rèm lên, máu đen từ miệng người đó trào ra, chết ngay tại chỗ.
Chức Vụ bàng h0àng nhìn biến cố bất ngờ xảy ra trước mắt.
Nàng vô thức tiến một bước để kiểm tra tình trạng của người kia nhưng lúc này mới nhận ra…
Chỉ cần nàng tiến thêm một bước nữa, nàng sẽ thấy tɾong căn phòng phía sau có vô vàn thi thể nằm la liệt…
Chức Vụ lập tức đứng chôn chân tại chỗ.
Nàng quay lại nhưng lại đụng phải kẻ mà người kia đã vô cùng sợ hãi trước khi chết.
Ánh mắt nàng chợt dừng lại ở tùy tùng đứng sau “ca “ca, người đang giơ cao lưỡi liềm nhuốm máụ..
Hàng mi Chức Vụ run run, cố gắng giữ bình tĩnh, kìm nén sự sợ hãi tɾong giọng nói, giả vờ không hiểụ
“Ca ca, lúc nãy hắn… nói gì vậy ạ?”
Mỹ nhân run rẩy nắm lấy vạt áo của huynh trưởng, trông như tin tưởng ca ca tuyệt đối.
Yến Ân thong thả rũ mắt không tiếng động ra hiệu cho Đồ Hề đang giơ cao lưỡi liềm lùi lại.
Ánh mắt y u tối nhưng giọng nói lại ấm áp “Nơi này trông không an toàn…”
Thái tử người đích thân phong tỏa phủ Ngọc Sơn hầu, chậm rãi nói với Chức Vụ Họ cần đến một nơi an toàn hơn. Những chuyện còn lại có thể đợi đến tới nơi an toàn rồi nói tiếp.
Chức Vụ bỗng rợn tóc gáy, cuối cùng nàng mới nhận ra…
Nàng vừa thoát khỏi hang sói, lại rơi vào miệng hổ.
Nhìn dáng vẻ kinh hãi tột cùng của người kia trước khi chết, nàng cũng đã mơ hồ đoán ra điều gì đó.
Khi được đề nghị chuyển đến nơi an toàn hơn, sau khi ngồi tɾong xe ngựa, Chức Vụ mới lắp bắp nói “Nha… nha h0àn của muội có lẽ sẽ sớm tìm đến ngôi miếu cũ…”
“Ta đã để người canh giữ ở đó.”
Một khi gặp nha h0àn của nàng sẽ lập tức bắt về.
Chức Vụ muốn nói nàng sẽ tự mình quay lại tìm nha h0àn nhưng lời nói bỗng nghẹn lại tɾong cổ họng, tay nàng càng thêm cứng đờ.
Chức Vụ và ca ca bị chia cách, chuyện này phải kể từ nhiều năm trước.
Nhiều năm trước, phu nhân Cố thừa tướng gặp kẻ thù phủ thừa tướng và bị buộc phải sinh con tại một ngôi miếu đổ nát cùng với một phụ nhân khác. Phu nhân thừa tướng sinh ra một đứa trẻ đã chết, bà đỡ sợ bị trách phạt nên đã lén tráo đổi con gái của phụ nhân kia. Nào ngờ bé gái đó được mang về phủ chẳng lâu sau cũng chết yểu, lúc này sự việc mới bị bại lộ.
Hai đứa trẻ sơ sinh đều mất mạng, phu nhân thừa tướng bệnh nặng̝ cũng qua đời không lâu sau đó.
Cố thừa tướng mất cả vợ lẫn con, từ đó quyết không tái hôn, nhưng thê tử mới mất được vài năm thì gia tộc đã không kiên nhẫn thúc ép ông phải lấy vợ khác.
Cố thừa tướng chuyển sang nhận một bé trai ở nhánh khác tɾong tộc làm con nuôi, đó chính là ca ca của Chức Vụ người hiện nay mang tên Cố Tuyên Thanh.
Khi ấy Cố Tuyên Thanh đang định dắt muội muội băng qua vách đá che0 leo để trốn khỏi gia tộc.
Nhưng khi được chọn làm con nuôi, y đã bị người ta cưỡng ép đưa vào kinh thành trước đêm định đưa Chức Vụ chạy trốn.
Gia tộc hứa hẹn một khi Chức Vụ trưởng thành và đến tuổi cập kê thì nàng sẽ được tự do rời đi.
Vì vậy nhiều năm qua Chức Vụ luôn làm con tin ở Cố thị để đảm bảo ca ca yên tâm ở lại, bây giờ nàng mới có cơ hội đến kinh thành để đoàn tụ với ca ca.

Bình luận (0)

Để lại bình luận