Chương 313

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 313

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức Vụ quanh năm ở tɾong khuê phòng nên thế giới bên ngoài rấtlạ lẫm với nàng, nàng giống như những đứa trẻ lần đầu thấy cảnh sắc bên ngoài, ở những chỗ náo nhiệt tò mò đến mức không muốn rời đi.
Trên đường, người qua lại rấtđông, phần lớn là những người trẻ tuổi ham vui.
Ban đầu, Chức Vụ chỉ để ý đêm nay nhiều người buộc một sợi dây đỏ quanh cổ tay, nàng cảm thấy kỳ lạ nhưng không dám thể hiện sự ngu ngơ của mình.
Cho đến khi nàng bước đến một gian hàng tre0 đầy dây đỏ, nghe thấy một cặp đôi vừa mua dây đỏ vừa cười nói “Dây đỏ không chỉ mang ý nghĩa đó mà còn có thể bảo vệ sức khỏe, trường thọ, bách bệnh tiêu tan…”
Nghe vậy, Chức Vụ không khỏi động lòng.
Dù sao nàng cũng từng hiểu lầm Thái tử là người xấu, cho đến giờ vẫn chưa chính thức xin lỗi y.
Nàng do dự bước đến gian hàng dây đỏ, uyển chuyển hỏi thăm tác dụng͟͟ cầu phúc của dây đỏ.
Ông lão thấy nàng có vẻ ngây thơ, chỉ muốn bán thêm một ít hàng nên dĩ nhiên không phủ nhận.
“Tiểu thư tìm đúng chỗ rồi, dây đỏ này đỏ rực, là biểu tượng của sự may mắn, tặng cho người khác để chúc người đó từ nay thuận buồm xuôi gió, phúc khí dồi dào…”
Ông lão miệng lưỡi nhanh nhảu, nói một hồi phóng lớn như thể mua sợi dây đỏ này là mua được lời chúc tốt đẹp nhất thế gian.
Quả nhiên lão đã kiếm được tiền tɾong túi thiếu nữ.
Chức Vụ nắm chặt dây đỏ tɾong tay, quay lại thấy Thái tử vẫn đứng nguyên tại chỗ như đang nghe thuộc hạ báo cáo công việc.
Trước khi nàng qua đó, thuộc hạ đã ngừng lời và lẫn vào đám đông phía saụ
Chức Vụ nắm chặt sợi dây đỏ, ánh mắt lướt qua những người xung quanh cũng đe0 dây đỏ trên cổ tay, nàng mới lấy hết can đảm nói “Điện hạ, ta muốn tặng sợi dây đỏ này cho đïện hạ…”
Mí mắt Yến Ân khẽ giật giật.
Y rũ mắt nhìn kỹ sợi dây đỏ tɾong tay nàng, xác nhận rằng mình không hiểu lầm ý của nàng…
Những thuộc hạ đang ẩn nấp cũng suýt nữa ngạc nhiên đến rớt hàm, lòng không khỏi thầm nghĩ Chẳng lẽ nàng biết bây giờ đïện hạ không thể từ chối nàng bất cứ điều gì nên cố tình chọn lúc này để tặng thứ này…
“Ngươi chắc chứ?”
Thiếu nữ ngượng ngùng nhưng vẫn gật đầụ
Sau đó, có vẻ nàng thấy bản thân quá thụ động, muốn chúc phúc cho người khác mà e dè như vậy thì thực sự không thành tâm…
Vì thế, không đợi Thái tử đïện hạ người xưa nay không cho phép ai mạo phạm đồng ý, Chức Vụ đã tự tay buộc sợi dây đỏ vào cổ tay phải của Thái tử.
“Chúc đïện hạ sống lâu trăm tuổi…”
Yến Ân “…”
Y thu tay lại, lại nghe thấy giọng thiếu nữ nói nhỏ hơn “Điện hạ cũng có thể đe0 lâu một chút, ý nghĩa của sợi dây đỏ… rấttốt.”
Thái tử hơi trầm mặc, ánh mắt u tối bất chợt lướt qua nàng, không đồng ý cũng không từ chối.
Đêm nay Thái tử đến hội đèn lồng là vì Đông Cung nhận được tin tức Cẩn Vương đã sắp xếp người cứu Chức Vụ vào lúc này.
Đợi thời cơ chín muồi, Thái tử sẽ “vô tình” để lạc mất thiếu nữ.
Chức Vụ lạc lõng giữa đám đông, không tìm thấy bóng dáng mà nàng muốn tìm kiếm.
Trong khi đó Yến Ân đang đứng ở trên cao lạnh lùng quan sát mọi chuyện.
Ôn Từ nói “Chỉ cần… những người kia thuận lợi cứu nàng thì người của chúng ta có thể the0 dõi họ, tìm ra manh mối của Cẩn Vương…”.
Đây là cơ hội tuyệt vời cho Đông Cung.
Đồ Hề đứng bên cạnh bổ sung “Nếu Cẩn Vương thật sự không chịu lộ diện thì cứ giết nàng, chắc hiệu quả cũng không kém đâụ”
Lời y vừa dứt, những bóng người ẩn nấp đã lâu tɾong đám đông cuối cùng cũng xuấthiện.

Đêm nay ánh đèn rực rỡ, đám đông tấp nập.
Nhưng Chức Vụ đã lạc mất Thái tử.
Nàng hoang mang, lo lắng tìm kiếm tɾong đám đông, cảm giác bất an tɾong lòng ngày càng ma͙nh mẽ.
Cho đến khi hai người mặc áo đen che mặt từ đâu xuấthiện.
Những người xung quanh hoảng sợ hét lên né tránh, Chức Vụ cũng hoảng hốt đến mức mặt không còn chút máu, cố gắng tránh xa những người lạ mặt này.
Hòa Y không có ở đây, ca ca cũng không có, giữa kinh thành rộng lớn Chức Vụ không tìm thấy ai có thể giúp đỡ…
Nàng chỉ có thể đi hướng ngược lại để cố gắng tránh xa những kẻ kia.
Nhưng tɾong quá trình chạy trốn, nàng không may rơi xuống nước.
Bờ sông không có lan can, tiếng “bụp” khi rơi xuống nước cũng bị tiếng huyên náo của đám đông lấn át.
Dòng nước lạnh buốt tràn qua miệng mũi, tràn qua hàng mi, cảm giác ngạt thở khiến Chức Vụ cảm thấy tuyệt vọng hơn bao giờ hết.
Cơ thể nàng từ từ chìm xuống, có lẽ cứ thế này chìm đến đáy sông rồi bị rong rêu quấn lấy tứ chi, cũng không ai phát hiện ra nàng…

Bình luận (0)

Để lại bình luận