Chương 319

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 319

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gặp nhau tɾong h0àn cảnh này, cả hai không tránh khỏi cảm giác khó xử, như có một làn sóng phức tạp đang cuộn trào tɾong lòng họ.
Đúng như lời nàng từng nói, lập trường của họ vốn đã khác biệt. Nàng hiểu điều đó… nên nếu giờ đây cùng A Tự chết dưới tay y thì nàng cũng không có gì để oán trách.
Ánh mắt Yến Ân nhìn chằm chằm vào tay nàng đang nắm chặt tay Cẩn Vương.
Cuối cùng y lạnh lùng hạ lệnh cho thuộc hạ thả họ đi.
Chức Vụ nghe vậy vô cùng kinh ngạc.
Nhưng đám người kia sau khi nhận được lệnh đã nhanh chóng rút lui.
Lòng bàn tay A Tự đầy mồ hôi lạnh, hắn mở tay ra như muốn làm dịu bầu không khí căng thẳng, cười nói “Xem ra Thái tử và ta còn vài phần tình nghĩa huynh đệ, biết hôm nay ta rời đi nên mới muốn nhìn ta thêm lần nữa.”
Nghe những lời này, thiếu nữ càng trở nên trầm mặc.
Chức Vụ nhìn thoáng qua cảnh vật bên ngoài xe ngựa, nhưng không nhắc gì về những chuyện đã qua.
Chức Vụ the0 A Tự trở về để giúp y giải trừ thân phận nô lệ.
Nhưng khi nàng quay lại Vân Lăng thì Hòa Y lại vừa đúng lúc đến kinh thành khiến cho chủ tớ hai người lỡ nhaụ
Cố Tuyên Thanh không yên lòng để Hòa Y đón Chức Vụ nên đã phái một ám vệ tɾong phủ đến đón nàng.
Chức Vụ lên xe ngựa, ám vệ kia cũng làm xa phu luôn.
Khi đi được nửa đường, ám vệ lại đưa Chức Vụ đến một từ đường hoang vắng rồi đột nhiên biến mất.
Chức Vụ chờ đợi suốt cả đêm, tɾong lòng càng thêm bất an.
Nàng lần the0 dấu vết để tìm, lách qua bụi cỏ thì chỉ thấy một vệt máu kéo dài.
Một dự cảm chẳng lành chợt dâng lên tɾong lòng nàng.
Ngay giây phút kế tiếp, khi một con dao cùn chém về phía nàng, Chức Vụ bỗng nhiên bị ai đó kéo vào tɾong lòng.
Ám vệ đã biến mất suốt đêm nhưng vào đúng khoảnh khắc Chức Vụ gặp nguy hiểm thì y lại đột ngột xuấthiện.
Sau khi ám vệ giải quyết bọn sơn tặc, Chức Vụ dìu cánh tay bị thương của y trở lại từ đường hoang để băng bó cho y.
“Khi vào kinh, ta sẽ nói với ca ca để huynh ấy ban thưởng cho ngươi…”
Ám vệ vẫn không nói lời nào.
Vì thân phận đặc biệt nên y luôn đe0 mặt nạ, khiến Chức Vụ không thể nhìn rõ được nét mặt của y.
Suốt đoạn đường còn lại, Chức Vụ không khỏi chú ý nhiều hơn đến người ám vệ đã cứu mạng mình.
Không ngờ ám vệ này nhìn có vẻ ít nói nhưng lại tinh tế hiểu rõ nàng thích ăn gì, uống gì.
Khi Chức Vụ đói, y lập tức lấy ra một miếng bánh anh đào từ tɾong ngực không biết đã mua từ khi nào.
Nếu Chức Vụ khát, y cũng sẽ lấy ra một túi nước trái cây ngọt mát từ ống trúc cho nàng uống.
Chức Vụ chỉ nghĩ ca ca đã sắp xếp quá chu đáo.
Đêm trước khi vào kinh, Chức Vụ ở tɾong khách điếm, phát hiện tay áo của mình bị rách một đoạn.
Nàng mượn kim chỉ từ chưởng quầy, nhưng vì không rành nữ công mà lúng túng không biết làm sao, đột nhiên kim chỉ tɾong tay nàng bị ám vệ lấy đi.
Y nâng tay áo của nàng lên và khâu lại rấttỉ mỉ.
Chức Vụ không nhịn được hỏi, “Ngươi tự học sao? Rất ít nam nhân biết việc này… Có phải muốn thêu gì đó cho người tɾong lòng không?”
Chức Vụ vốn chỉ nói đùa, không ngờ khi nghe đến từ “người tɾong lòng,” lại nghe giọng khàn khàn của y đáp “ừ” một tiếng.
Chức Vụ lập tức nghĩ đến túi gấm mà nàng định tặng cho Yến Ân.
Vì nàng không biết làm nên đã mua một cái ở chợ. Bây giờ nghĩ lại, tình cảm nàng dành cho Yến Ân có vẻ còn không bằng sự dụng͟͟ tâm của ám vệ này…
Khi đến kinh thành, Chức Vụ được đưa về phủ Ngọc Sơn hầu một cách an toàn.
Hòa Y là chạy tới đầu tiên rồi hàn huyên với Chức Vụ về những chuyện đã xảy ra khi họ tách nhaụ
Chức Vụ đi đường mệt mỏi nên đã nghỉ ngơi vài ngày, sau mới nhớ đến việc kể với ca ca về công lao của ám vệ, nhưng Cố Tuyên Thanh lại rấtngạc nhiên, “Nhưng ta vẫn chưa nhận được tin tức gì từ ám vệ đó.”
Ám vệ đưa Chức Vụ đến nơi an toàn xong lại như biến mất khỏi nhân gian, không thể nào liên lạc được nữa.
Cố Tuyên Thanh cảm thấy lạ nhưng khi thấy muội muội bình an trở về nên cũng không truy cứu thêm.
Ca ca không để tâm nhưng Chức Vụ lại dần cảm thấy nghi ngờ.
Gần đây, khi dùng bữa với ca ca, do xa cách đã lâu nên ca ca còn không biết nàng thích ăn món gì. Sao ám vệ kia lại biết rõ ràng như vậy?
Những sóng gió này cũng không gây chú ý quá, nhanh chóng chìm xuống đáy hồ phẳng lặng yên ả.
Cuối tháng, Chức Vụ the0 ca ca vào cung.
Nàng vô thức né tránh khi nhìn thấy bóng dáng của Thái tử đi qua.
Nhưng không lâu sau, một tiểu thái giám vội vã chạy đến trước khi nàng xuấtcung, mang the0 một chiếc hộp gấm đưa cho nàng.
“Cố tiểu thư, đây là vật mà đïện hạ bảo nô tài giao cho cô nương.”
Chức Vụ cứ ngỡ đó là món đồ cũ nàng đã để quên ở phủ Thái tử, nhưng khi mở hộp gấm ra thì nàng mới phát hiện bên tɾong là một chiếc túi gấm mới tinh.
Túi gấm màu vàng cam, trên đó thêu hoa văn thanh nhã, khiến nàng không khỏi ngẩn ngơ.
Nàng cầm chặt chiếc túi gấm, đột nhiên nhớ đến tay áo được ám vệ khâu lại trước đây.
Hôm sau Chức Vụ cho người gửi thiếp đến phủ Thái tử, xin được gặp y.

Bình luận (0)

Để lại bình luận