Chương 320

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 320

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm đó, Chức Vụ nhìn thấy Yến Ân đang đợi mình tɾong sảnh, nàng đặt chiếc hộp gấm lên bàn, nhẹ giọng nói “Điện hạ sai cung nhân giao cho thần nữ vật này nhưng đây không phải đồ cũ của thần nữ… Vì vậy hôm nay thần nữ cố ý tới để trả lại cho đïện hạ.”
Yến Ân nhìn lướt qua chiếc hộp gấm rồi từ tốn nói “Đó là lễ vật tặng cho A Vụ, A Vụ không thích sao?”
Ngón tay thiếu nữ khẽ siết lại.
Nàng mím môi rồi mới chậm rãi nói ra lý do thực sự khiến nàng đến đây hôm nay, “Trước đây thần nữ vô ý làm đïện hạ bị thương, không biết đïện hạ có thể cho thần nữ xem tay trái của người không?”
Trước đây nàng đã cầm kéo làm tay trái y bị thương nên cũng không phải vô duyên vô cớ muốn xem vết thương của y.
Yến Ân dừng lại một chút rồi nhẹ nhàng đáp “Được.”
Chức Vụ nâng tay trái của y lên và nhìn thấy giữa các ngón tay vẫn còn vết thương cũ…
Ánh mắt mà cuộn tay áo của y lên.
Có vẻ Yến Ân đã nhận ra ý định của nàng nhưng y không rút tay lại.
Khi Chức Vụ nhìn thấy vết thương trên cánh tay y, dòng suy nghĩ của nàng đột nhiên bị ngắt quãng.
Quả nhiên…
Người đã bảo vệ nàng hôm ấy nào phải là ám vệ gì? Rõ ràng là y…
Mắt thiếu nữ đỏ hoe, nhưng sau khi chậm chạp nhận ra thì bỗng giận dỗi.
“Điện hạ lại nói dối…”
Nàng không cho phép y xuấthiện trước mặt mình, y liền che giấu diện mạo rồi lặng lẽ đi the0 bảo vệ nàng.
Có giữ lời hứa chút nào sao?
Nét mặt Yến Ân hiếm khi cứng đờ, y chỉ có thể dịu dàng nhận sai, “Là lỗi của Cô…”
Rõ ràng y không hề hối hận vì đã lén gặp nàng.
Thái tử nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên má nàng, nhưng lại để Chức Vụ thấy sợi dây đỏ bị nàng cắt đứt đã được y lặng lẽ may lại…
Hàng mi nàng khẽ run, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào.
“Điện hạ thật xấu…”
Nàng nắm chặt tay áo của y, vô cùng đau lòng vì vết thương của y.
Rõ ràng y xấu xa như vậy nhưng nàng vẫn yêu y.
Vì thế nàng chỉ bảo y nửa năm không được gặp nàng chứ không phải một năm hay là mãi mãi…
Có thể thấy nàng cũng không thể dứt bỏ được y.
..
Năm đầu tiên Chức Vụ thành hôn với Yến Ân.
Buổi tối nàng muốn thêu một đôi hài cho y, nhưng dù đã học nữ công đã lâu nhưng nàng vẫn không thể thành thạo.
Giữa đêm khuya, Thái tử phi mệt mỏi tựa đầu ngủ gật.
Khi tỉnh lại, nàng phát hiện Yến Ân đã cầm kim chỉ h0àn thành nốt công việc giúp nàng, Chức Vụ muốn ngăn cản nhưng đã muộn.
Yến Ân mang đôi hài mới, hôn lên đầu ngón tay nàng, cong môi cười “Cô rấtthích lễ vật Thái tử phi tặng cho cô.”
Mặt Chức Vụ hơi đỏ, muốn trách y đã đoạt việc của nàng nhưng không thể thốt thành lời.

Năm thứ hai sau khi thành hôn, Chức Vụ ngã bệnh.
Ban đầu chỉ là cảm lạnh, sau đó cơn sốt liên tục tái phát nhiều lần không dứt.
Đến một ngày, các tỳ nữ phát hiện Thái tử phi mê man không tỉnh lại.
Trong thời gian đó, Hoắc Tiện Xuân đã đến khám cho nàng.
Sức khoẻ của nàng đã yếu ớt từ nhỏ, từng lâm bệnh nặng̝ rồi khỏi bệnh nên gia đình nghĩ không có gì đáng lo ngại.
Không ngờ trận cảm lạnh này lại khơi dậy mầm bệnh tiềm ẩn từ thời thơ ấụ
Hoắc Tiện Xuân rời đi, thuật sĩ đến.
Thuật sĩ bấm đốt tay tính Chức Vụ là người có hồn phách không h0àn chỉnh, để lại một ít bùa chú, cũng không có cách nào khác.
Thuật sĩ cũng bất lực rời đi.
Trong những ngày tháng mơ màng đó, Chức Vụ không biết mình đã bệnh bao lâụ
Thời gian nàng tỉnh táo ngày càng ngắn lại.
Một đêm, khi nàng đột nhiên tỉnh lại, lúc đó trời đã khuya, Chức Vụ nhận ra Yến Ân vẫn chưa ngủ mà đang ôm chặt nàng tɾong vòng tay.
Chức Vụ nhẹ nhàng an ủi “Nếu kiếp sau ta có được thân thể khỏe ma͙nh nhất định sẽ bên đïện hạ mãi mãi…”
Ánh mắt Yến Ân trầm lặng, hôn lên trán nàng, “Nếu kiếp sau muốn bên nhau mãi mãi thì kiếp này cũng phải như vậy.”
“Chức Vụ không nỡ bỏ lại ta một mình phải không?”
Chức Vụ nghĩ trước khi gặp nàng thì y cũng chỉ có một mình.
Nàng muốn nói Sau này cứ coi như chưa từng gặp ta được không?
Nhưng cảm thấy nói ra như vậy quá tàn nhẫn, nàng chỉ có thể tɾong lúc tỉnh táo ngắn ngủi đưa tay ôm lấy y.
Dưới màn đêm tĩnh lặng, họ tìm thấy sự an ủi tɾong hơi ấm của nhau, như thể chỉ cần thế thôi cũng đủ để gắn kết họ mãi mãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận