Chương 323

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 323

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chức mặt đất đầy đá lởm chởm. Không có lớn sư huynh bên cạnh, nàng chỉ chỉ đành tự mình dò dẫm qua những con đường quanh co phức tạp.
May mắn thay tiểu linh miêu mà Chức Vụ nuôi đã cảm ứng được chủ nhân, bốn chân nhanh nhẹn tìm đến trước mặt nàng.
Tiểu linh miêu là món quà do lớn sư huynh tặng cho Chức Vụ, vốn là loại linh thú có trí tuệ thấp nhất tɾong giới tu tiên., vì giá trị tu luyện không cao nên nó bị các đệ tử Vân Thanh Tông xem thường, không ai muốn nuôi dưỡng.
Tiểu linh miêu liếm nhẹ vào lòng bàn tay đang rỉ máu của thiếu nữ, dẫn nàng vượt qua địa hình hiểm trở sau núi, trở về Vân Thanh Tông.
Tuy nhiên lần trở về này Chức Vụ không hề hay biết sau khi đẩy nàng ngã xuống, Vân La đã vô tình lạc vào vực sâu Hắc Uyên vô cùng nguy hiểm. Nếu không có Đại sư huynh kịp thời đến cứu thì nàng ta đã suýt nữa rơi xuống đáy vực sâụ
Vân La bị một tia hắc khí mảnh như sợi tóc tɾong vực Hắc Uyên xâm nhập vào linh đài khiến nàng ta ngã bệnh nặng̝.
Sau khi các trưởng lão xem xét thì cho rằng hắc khí tɾong cơ thể nàng ta rấtkhó xử lý, cần phải liên tục dẫn xuấtnó ra ngoài mỗi ngày không được gián đoạn.
Ít thì một năm, nhiều thì ba đến năm năm sau nàng ta mới có thể tiếp tục tu luyện.
Sau khi Vân La biết tin thì nước mắt rơi như mưa, khi nhìn thấy Chức Vụ đến thăm, cảm xúc của nàng ta h0àn toàn sụp đổ.
“Thân phận của ta không bằng ngươi, phụ mẫu là của ngươi, tổ mẫu là của ngươi, thân phận cũng là của ngươi, ngay cả sư huynh sư tỷ tɾong tông môn cũng đều là của ngươi…”
“Chắc chắn ngươi rấtđắc ý phải không?”
“Ta có lỗi với ngươi, nợ ngươi cả đời này cũng không trả hết, có phải ta nên quỳ xuống trước ngươi mà nhận lỗi hay không? ”
Khi cảm giác tội lỗi vượt quá giới hạn mà một người có thể chịu đựng thì sẽ hóa thành thù hận, từng lời nói như lưỡi dao đâm thẳng vào Chức Vụ.
Trước những lời chất vấn đầy cay nghiệt từ thiếu nữ nằm trên giường bệnh, tay Chức Vụ từ từ siết lại.
Từ khi sinh ra nàng đã yếu ớt, hồn phách không ổn định, ngọc bội dùng để trấn hồn hiện tại đang được tre0 trên cổ Vân La.
Vì vậy sau khi bị dưỡng mẫu đưa đi không lâu, Chức Vụ đã mất một phần hồn phách, khiến tư duy của nàng chậm chạp hơn người thường, nàng cũng không phản bác những lời Vân La nói.
Chức Vụ không hiểu được sự phẫn nộ của Vân La, ngược lại tiểu linh miêu trên vai nàng bỗng nhiên xù lông lên đầy giận dữ hướng về phía thiếu nữ trên giường.
Chức Vụ the0 bản năng ôm chặt lấy linh miêu vào lòng, ngăn chặn ánh mắt không thiện cảm xung quanh với nó.
Dáng vẻ lặng lẽ đầy bối rối của nàng như ngầm đồng tình, khiến Vân lão phu nhân đứng bên cạnh cũng phải khẽ nhíu mày.
Trong tông môn, hầu hết mọi người đều nâng niu Vân La như báu vật tɾong tay.
Ngày thường, chỉ cần nàng ta trầy xước một chút thôi cũng khiến cả tông môn lo lắng.
Giờ đây, nhìn thấy nàng bệnh nặng̝ xanh xao yếu đuối, tɾong mắt mọi người không khỏi đau lòng.
Đại sư huynh Phù Cảnh thấy vậy đành thở dài, dẫn Chức Vụ ra khỏi phòng trước để tránh làm kích động tiểu sư muội.
Ra đến hành lang, Phù Cảnh mới lên tiếng an ủi “Tiểu sư muội như vậy cũng là điều dễ hiểụ”
“Hiện tại vì bị một chút hắc khí xâm nhập vào cơ thể khiến muội ấy không thể tiếp tục tu luyện tɾong ít nhất một năm nữa, A Vụ nhường nhịn muội ấy một chút nhé?”
Vực Hắc Uyên là nơi nguy hiểm nhất tɾong cả giới tu tiên.
Nếu ma khí còn sót lại tɾong thiên hạ có thể chế ngự đệ tử tu tiên thì hắc khí từ thời thượng cổ tràn ngập tɾong Hắc Uyên còn hung hiểm gấp trăm lần.
Tiểu linh miêu nằm trên vai Chức Vụ nhẹ nhàng liếm má nàng như an ủi.
Thiếu nữ siết chặt đôi tay mềm mại nhưng đầy vết thương, không nói một lời.
Nhị sư huynh Huyền Chiêu vốn là một công tử thế gia trước khi nhập môn Vân Thanh Tông.
Từ nhỏ hắn đã chín chắn luôn quan tâm chăm sóc cho đồng môn, khi trưởng thành lại càng trở nên phong nhã như ngọc.
Dù sau khi Chức Vụ được tìm về, hắn đối xử với nàng hơi lạnh nhạt xa cách, nhưng với lễ nghi và giáo dưỡng của một thế gia, khi đối mặt với Chức Vụ hắn vẫn nhếch nhẹ môi cười nhẹ không đến mức thất lễ.
Thế nhưng sau khi Vân La gặp chuyện, người luôn ôn hòa như gió xuân lại cố ý hẹn Chức Vụ ra gặp riêng.
Hắn đã đẩy Chức Vụ xuống Hắc Uyên.
Huyền Chiêu biết rõ Chức Vụ chỉ là một thiếu nữ phàm trần chưa từng tu luyện, nếu bị ném vào vực sâu này thì ngay cả việc tự mình leo lên cũng là điều không thể.
Tiểu sư muội Vân La rơi vào vực chưa được vài giây đã được cứu ra.
Huyền Chiêu thì thản nhiên nhìn Chức Vụ bị bỏ lại đó, đợi một lát sau mới ném một viên đan h0àn xuống đáy vực.
Sau khi nuốt viên đan h0àn này vào lập tức đưa người trở lại sau núi Vân Thanh Tông.
Hắn đứng bên bờ vực Hắc Uyên nói “Ngươi yên tâm, chúng ta là danh môn chính phái sẽ không hại người…”
“Chỉ muốn dạy cho ngươi một bài học, hy vọng sau này ngươi biết tôn trọng A La hơn.”
Cái ngày Chức Vụ ở tɾong phòng ngầm thừa nhận những lời A La nói, hiển nhiên đã vô tình chọc giận không ít người.
“A La thật đáng thương, chỉ tɾong một đêm mà mất đi tất cả…”
Thiên kim xinh đẹp hoạt bát của danh môn giờ đây đã mất đi nụ cười trên môi, vì sao nàng bị thương, vì sao nàng rơi vào tình trạng suy sụp như vậy…
Tất cả đều là do Chức Vụ mà ra.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của Huyền Chiêu càng lạnh lùng hơn, hắn nắm chặt thanh kiếm bên hông rồi quay người rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận