Chương 324

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 324

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Chức Vụ rơi xuống vực mới phát hiện đáy Hắc Uyên không phải là một vực sâu không đáy mà là một cánh cửa lớn được khắc những phù chú kỳ lạ, chặn lại sự rơi xuống vô tận.
Hắc khí dày đặc từ khe hở của cánh cửa này tràn ra không ngừng, bao bọc lấy Chức Vụ đang nằm trên mặt cửa.
Nàng vốn dĩ chỉ là một phàm nhân chưa từng tu luyện, khi rơi từ trên cao xuống cơ thể phàm tục của nàng khó lòng duy trì sự tỉnh táo.
Vì vậy trước khi ngón tay chạm được vào viên đan h0àn, thiếu nữ đã ngất đi.
Chức Vụ tỉnh lại khi tiểu linh miêu của nàng từ Vân Thanh Tông tìm đến, đang liếm láp khuôn mặt nàng.
Linh miêu nhỏ chẳng hiểu gì cả, chỉ biết khi tìm thấy chủ nhân, nó chỉ muốn dốc hết sức mình để hút hết hắc khí từ cơ thể nàng ra.
Dù tiểu linh miêu có chút linh lực nhưng cũng không thể cứu chủ nhân mình được.
Vân La chỉ bị hắc khí tɾong Hắc Uyên xâm nhập tɾong vài giây ngắn ngủi, dù đã được điều trị bằng các phương pháp tốt nhất tɾong tông môn nhưng nàng ta vẫn phải mất ít nhất một năm mới có thể tu luyện lại.
Còn Chức Vụ thì ở lại tɾong Hắc Uyên suốt cả đêm, không chỉ linh đài mà đến cả tủy xương cũng gần như bị hắc khí thấm vào…
Đôi mắt Chức Vụ dần không nhìn thấy gì, cổ họng nàng muốn phát ra âm thanh để ngăn cản tiểu linh miêu nhưng không làm được.
Thiếu nữ bị hắc khí xâm nhập h0àn toàn đã mất đi thị giác và giọng nói vốn đã ít ỏi của mình.
Có lẽ chẳng bao lâu sau, ngay cả thính giác của nàng cũng sẽ biến mất…
Tiểu linh miêu thực sự quá nhỏ bé.
Dưới sự xâm nhập của hắc khí quá dày đặc, bộ lông trắng như tuyết của nó cũng dần bị nhuộm đỏ bởi cơ thể đang rỉ máụ
Chức Vụ chỉ có thể nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông bị nhuộm máu thấm ướt của tiểu linh miêụ
Nàng là chủ nhân của nó, nàng nhận ra nếu cứ tiếp tục như vậy thì tiểu linh miêu sẽ nhanh chóng chết đi.
Nhưng nàng thậm chí không đủ sức để đưa tiểu linh miêu của mình ra khỏi Hắc Uyên dù chỉ một bước…
Sau khi suy nghĩ một chút, thiếu nữ quyết định cho tiểu linh miêu nuốt viên đan dược có khả năng đưa nó trở về Vân Thanh Tông ngay lập tức.
Đại sư huynh rấtyêu quý linh sủng, có lẽ huynh ấy sẽ cứu nó…
Trước khi làm điều đó, nàng đã dùng chút sức lực cuối cùng để giải trừ linh khế giữa mình và tiểu linh miêụ
Nàng đã từng nghe rằng linh sủng sinh ra vốn dĩ dã tính, khó mà thuần phục̶.
Linh khế mà lớn sư huynh lập cho nàng sẽ khiến linh sủng không tự chủ mà yêu mến chủ nhân của nó.
Đại sư huynh cũng đã dặn Chức Vụ chỉ cần giải trừ linh khế thì linh sủng sẽ lập tức trở lại với bản tính hoang dã, không còn chấp nhận bất kỳ sự ràng buộc nào và sẵn sàng rời bỏ chủ nhân.
Chức Vụ nhỏ một giọt máu lên trán tiểu linh miêụ
Nàng nghĩ sau khi giải trừ linh khế thì trên thế gian này sẽ chẳng còn ai để ý đến nàng nữa…
Nhưng có vẻ nàng cũng chẳng quan tâm.
Từ trước đến nay, nàng chưa từng đòi hỏi ai bất cứ điều gì. Dù là thân phận thiên kim của tông chủ Vân Thanh Tông hay chỉ là một thôn nữ ở thôn Tiểu Ngư…
Những đây không phải là thứ mà nàng có thể lựa chọn.
Vân Thanh Tông.
Sau khi được nhiều người an ủi, cuối cùng Vân La cũng miễn cưỡng uống thuốc.
Nhưng khi nàng ta lơ đễnh, đầu ngón tay trắng nõn đã bị chiếc bát sứ nóng làm phỏng.
Nhị sư huynh Huyền Chiêu thấy vậy khẽ cau mày, nhưng cũng vô thức nắm lấy ngón tay của nàng ta, dùng chút pháp thuật để làm dịu chỗ phỏng đỏ trên đầu ngón tay nàng.
Sư tỷ bên cạnh không nhịn được mà trêu chọc “Chỉ là ngón tay bị phỏng đỏ một chút mà cũng đáng để Nhị sư huynh phải dùng pháp thuật giải nhiệt sao?”
Nghe vậy, mặt Vân La hơi đỏ lên, trách yêu sư tỷ miệng lưỡi độc địa.
Khi Vân lão phu nhân đến thăm, bà xót xa tự tay đút từng thìa thuốc cho cháu gái.
“A La có để tâm chuyện này không?”
Sau khi Vân La uống thuốc xong, sắc mặt vẫn còn hồng hào, nhưng khi nghe câu hỏi dè dặt này, mặt nàng ta bỗng đỏ bừng rồi chuyển sang tái nhợt, nước mắt bất chợt rơi xuống.
Không đợi ai an ủi, nàng ta tự trách mình “Ta không cố ý.”
“Ta không đáng được sống tốt như vậy, đừng nói đến những dược liệu quý giá này, ngay cả căn phòng này, chiếc chăn đang đắp trên người cũng nên thuộc về A Vụ.”
“Ta sẽ trả lại cho nàng…”
Nàng vừa nói vừa định vén chăn xuống giường nhưng lại bị Vân lão phu nhân giữ lại.
Lão phu nhân thở dài “Vân La, cháu quên rồi sao? Căn phòng này được chọn the0 sở thích của cháu, chiếc chăn này cũng là món quà sinh nhật khi còn nhỏ cháu muốn mẫu thân tự tay làm tặng. Mẫu thân cháu không sử dụng͟͟ bất kỳ thuật pháp nào mà thức đêm may từng mũi kim cho cháu…”
“Phụ mẫu cháu yêu thương cháu như vậy, làm sao có thể vì có đứa con khác mà đuổi cháu đi?”
Lão phu nhân nói mà mắt cũng thấy cay cay, bà khẽ chọc vào trán đứa cháu mình yêu thường, “Đứa nhỏ ngốc, nuôi một con mèo hay chó cũng sinh ra tình cảm, huống hồ là chúng ta có một Vân La hiểu chuyện và ngoan ngoãn như vậy.”
Nghe vậy, Vân La lập tức cười tɾong nước mắt, nàng nắm lấy bàn tay g͙ià nua của tổ mẫu, “Vậy tổ mẫu và các sư huynh sư tỷ sau này hãy coi Vân La như một con mèo hay chó đáng thương đến xin ăn, Vân La bằng lòng…”
Lão phu nhân cười khổ, “Cháu cũng là tâm can của tổ mẫu, nếu cháu không khỏe, làm sao tổ mẫu có thể yên tâm?”
Đại sư huynh Phù Cảnh đứng bên cạnh muốn nói, “Đúng vậy, về chuyện A Vụ…”
Nhưng những lời còn lại bị ánh mắt của lão phu nhân ngăn lại.
Nghe thấy cái tên này, Vân La the0 phản xạ nắm chặt tay lão phu nhân, sau đó cất giọng yếu ớt nói “Sau này những gì ta có, A Vụ cũng sẽ có, tổ mẫu thấy được không ạ?”
Lão phu nhân khen nàng hiểu chuyện, miệng không ngừng đáp “Được.”
Một lát sau, khi lão phu nhân ra khỏi phòng, Phù Cảnh không khỏi nói “Ta muốn hỏi xem nàng có biết A Vụ đi đâu không…”
Lão phu nhân lắc đầu, “Trưởng lão đã nói bây giờ Vân La không thể bị kích thích.”
“Còn đứa nhỏ A Vụ này, sao có thể tùy hứng vào lúc này…”
Nhắc đến Chức Vụ, lão phu nhân không khỏi thở dài, “Đến bây giờ con bé còn chưa trở về.”
Phù Cảnh thấy lão phu nhân cũng vì chuyện này mà phiền lòng, liền an ủi “Ta nghĩ muội ấy nghĩ thông suốt rồi sẽ ổn thôi.”
Lão phu nhân nói “Hy vọng là vậy.”
Dù sao một thôn phụ thô lỗ bắt cóc trẻ con thì có thể dạy dỗ ra được đứa trẻ có phẩm hạnh gì tốt đây?
Lão phu nhân chỉ hy vọng sau khi Chức Vụ trở về Vân Thanh Tông có thể được dạy dỗ lại lần nữa.
Chỉ cần được một nửa Vân La cũng đã tốt lắm rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận