Chương 336

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 336

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Ân nhìn nàng bằng ánh mắt thâm trầm, không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên muốn rời đi.
Chức Vụ vội vàng giữ y lại.
Nàng hơi luống cuống, viết vào lòng bàn tay y “Quá lạnh.”
Quá lạnh.
Nàng là một người phàm, thậm chí còn mềm yếu hơn những người phàm khác…
Nàng không chịu nổi cái lạnh này cũng rấtbình thường.
Điều bất thường là Yến Ân.
Y nhận ra đến mức này nhưng y vẫn chưa giết nàng.
Thậm chí khi bị nàng giữ chặt tay, đôi mắt nàng ướt đẫm nhìn y như ngượng ngùng muốn giữ y lại.
Có lẽ là vì tham luyến sắc đẹp của nàng…
Yến Ân đưa nay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của mỹ nhân.
Dưới ánh mắt bối rối ngơ ngác của nàng, y cũng không thể tìm ra câu trả lời nào khác.
Nếu không phải thì vì điều gì?
Điều gì đã khiến y muốn hôn lên đôi môi mềm mại của nàng, cắn nhẹ lên chiếc lưỡi ướt át…
Y nâng cằm trắng nõn của thiếu nữ lên, ý định rời khỏi đïện thay thế bằng nụ hôn đường đột chiếm lấy đôi môi nàng.
Lần này trên người Ma tôn có nhiệt độ bình thường của một nam nhân phàm trần.
Thậm chí còn nóng hơn cả nhiệt độ bình thường của nam nhân trưởng thành…
Cho đến chiều tối hôm sau, khi Chức Vụ mơ màng tỉnh lại, nàng nghe thấy bên tai có giọng nói vô cùng dịu dàng khiến nàng dựng tóc gáy.
Ngón tay Yến Ân nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng, suy tư nói “Nếu chỉ thích khuôn mặt nào thì cứ lột da để giữ lại là được rồi…”
Hàng mi thiếu nữ run run, không dám tiếp tục giả vờ ngủ, tim nàng đập loạn nhịp muốn rời khỏi đây.
Nhưng khi chiếc chăn mỏng rơi khỏi người, Chức Vụ mới nhớ ra mình không mặc gì.
Nàng vô thức giơ tay che lại.
Yến Ân nhìn thấy làn da trắng ngọc lộ ra giữa những ngón tay của nàng…
Y cúi đầu, hơi thở phả vào da thịt nàng.
“Thì ra thứ này mọc ra cũng không phải là vô dụng͟͟…”
Có thể ngậm vào miệng mà mút mãi cũng không ċһán.
Thật sự rấtđặc biệt…
Chức Vụ nắm chặt chiếc áo mỏng, mặt nàng nóng bừng, muốn quay lưng lại để mặc đồ, lại nghe thấy tiếng cười trầm thấp phía saụ
Y cúi người hôn lên sống lưng nàng, kéo nàng về phía trước.
Trước khi nàng kịp phản ứng, y đã ôm chặt nàng vào lòng.
Để nàng ngồi sâụ..
Vào nơi sâu thẳm nhất.
Trước đây Yến Ân không tin ma tu vốn sinh ra đã đầy du͙c vọng.
Nhờ nàng tự dâng đến trước mặt… y mới nhận ra có trò thú vị này.
Như một đứa trẻ lần đầu tiên nhận được món đồ chơi, y giữ chặt e0 nàng, không hề có ý định buông tay.
Nhìn làn da trắng mịn ướt đẫm mồ hôi, đôi môi đỏ mọng thở dốc…
Y h0àn toàn không có ý định dừng lại.
Đêm lại buông xuống.
Không ai tɾong Yểm Uyên Cung dám tiến gần đến tẩm đïện của Ma tôn.
Chỉ nghĩ đến hai ngày nay Ma tôn chưa bước ra khỏi phòng… sắc mặt mọi người càng thêm phức tạp.
Bên tɾong đïện.
Sau khi thiếu nữ gần như kiệt sức mà thiếp đi, Yến Ân mới chịu kết thúc trò chơi mới mẻ này.
Y nhận ra tɾong cơ thể nàng thực sự có rấtnhiều hắc khí, nhưng y cũng không hiểu lại có người đối xử tàn nhẫn với một thiếu nữ vừa ngoan ngoãn vừa yếu đuối như vậy.
Đặc biệt là…
Nàng còn thiếu một hồn một phách.
Dù là thanh tu hay ma tu thì đối với họ chuyện một người thiếu mất hồn phách chẳng khác nào một kẻ tàn tật ở trần gian.
Một tháng sau, khi phong ấn của Hắc Uyên mất hiệu lực, cũng chính là thời khắc khiến mười hai môn phái phấn chấn̵ nhất.
Chủ nhân Yểm Uyên Cung sẽ tái thiết lập một kết giới trăm năm tại đây.
Việc h0àn thành toàn bộ kết giới cần một tháng.
Trong khoảng thời gian này, cổng Hắc Uyên sẽ được mở ra, sau khi hắc khí bị phong ấn mới áp chế, mọi người đều có thể tiến vào đáy Hắc Uyên.
Nơi đầy nguy hiểm này nếu không có hắc khí cản trở thì chính là nơi mà ai cũng muốn đến.
Thời Thượng Cổ, hàng vạn thần phật, thậm chí là những nữ tỳ bưng trà rót nước cũng là thần tiên, đủ để thấy sự huy h0àng của Thần giới lúc bấy giờ.
Vì vậy dù đã vạn năm trôi qua, Thần giới không còn, nhưng mảnh hồn của thần vẫn tồn tại ở đáy Hắc Uyên.
Chư tiên thần phật sau khi luân hồi trở lại nhân gian tɾong thân xác người phàm, sẽ bắt đầu lại từ đầu một lần nữa.
“Mỗi người có tư chất tu tiên đều có thần hồn, nếu chỉ là người bình thường thì sẽ không thể tu luyện được.”
Trong Vân Thanh Tông, sau một hồi suy nghĩ, lão phu nhân Vân nói với Vân La “Vậy nên từ nhỏ A La đã có thiên phú tu luyện, điều này chứng tỏ A La cũng có thần hồn, lần này hãy để A La đi.”
Nếu có thể tìm thấy mảnh thần hồn của mình từ thời Thượng Cổ và dung hợp nó vào cơ thể, chắc chắn tu vi sẽ tiến triển nhanh chóng.
Dù không tìm thấy mảnh hồn của mình nhưng nếu có thể tìm thấy một vài hạt giống thần tiên của Thần giới thì cũng là một thu hoạch lớn.
Trước đây Vân La luôn mong đợi cơ hội hiếm có này nhưng vì phong ấn chưa đủ trăm năm nên chưa có được cơ duyên.
Giờ đây khi phong ấn đã tròn trăm năm, nghe tin mình có thể đến Hắc Uyên tìm kiếm mảnh thần hồn của mình, tâm trạng nàng ta vô cùng phấn khởi, vui vẻ nắm lấy cánh tay của Vân lão phu nhân.
“Đa tạ tổ mẫu, lần này A La ra ngoài nhất định không để Vân Thanh Tông mất mặt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận