Chương 338

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 338

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cổng của Hắc Uyên chỉ có Yến Ân mới có thể mở được.
Họ đã chuẩn bị rấtnhiều cho ngày hôm nay, thậm chí một số lá bùa và pháp khí mang the0 chỉ có hiệu lực tɾong một ngày.
Nếu bỏ lỡ ngày hôm nay, để bảo vệ bản thân, tất cả những thứ này sẽ phải chuẩn bị lại từ đầu…
“Nữ tử vừa rồi là…”
“Là thiên kim thật mà Vân Thanh Tông mới tìm lại được không lâu…”
Mọi người xì xào, không ai ngờ rằng chỉ vì một nữ tử không muốn vào Hắc Uyên mà chủ nhân Yểm Uyên Cung lại rời đi ngay lập tức.
Các đệ tử của các tông môn khác gần đó nghe được cuộc trò chuyện của Vân Thanh Tông, không ít người bắt đầu nhỏ to bàn tán, dần dần đoạn hội thoại của Chức Vụ và Vân La lúc nãy cũng truyền ra.
Cuối cùng mọi người mới hiểu tại sao Ma tôn xuấthiện lại rời đi.
Trong đám đông sớm đã có người ngứa mắt cảnh này, cho rằng việc này còn ảnh hưởng đến lớn sự của tông môn mình, lập tức tức giận không kìm được.
“Chưa từng gặp một dưỡng nữ nào ngạo mạn đến thế, ăn của người khác, ở nhà người khác, cuối cùng còn dồn ép con gái ruột của chưởng môn ra đi…”
“Quý tông không phải có thù với chưởng môn và phu nhân đó chứ? Vậy nên chẳng những không bồi thường cho con gái ruột của họ, mà còn khắt khe đủ điều…”
Nghe những lời này, mắt Vân La lập tức đỏ hoe.
Nhưng nàng ta không biết gì cả…
Chức Vụ chưa từng nói với họ sau khi rời khỏi Vân Thanh Tông, nàng lại có có dính dáng đến người của Yểm Uyên Cung.

Liên tiếp bảy ngày, tất cả pháp khí mà mười hai tông môn chuẩn bị đều mất hiệu lực.
Cuối cùng, mọi người không thể ngồi yên, quyết định tự mình tìm đến Yểm Uyên Cung, xin được cầu kiến Ma tôn của Yểm Uyên Cung để mong ngài thay đổi quyết định.
Dù họ không có cơ hội vào tɾong để tìm kiếm mảnh thần hồn thời Thượng Cổ nhưng phong ấn dưới đáy Hắc Uyên cũng không thể bị trì hoãn.
Giọng của Chức Vụ vẫn chưa hồi phục̶, nàng vẫn không thể mở miệng nói chuyện được.
Nàng đã hẹn với Yến Ân một kỳ hạn một tháng, nếu sau một tháng mà vẫn không khá hơn thì nàng sẽ không yêu cầu y tiếp tục loại “giúp đỡ” kỳ lạ này nữa.
Vì vậy tɾong suốt tháng này, bất kể nam nhân bế nàng lên đùi rồi vuốt ve mái tóc nàng, hay ôm nàng vào lòng rồi chạm vào má nàng, thì nàng đều không từ chối bất kỳ cơ hội nào để có thể tiếp xúc với cơ thể y.
Thậm chí sau khi đã quen, thiếu nữ còn cảm thấy có gì đó rấtlạ.
Như thể việc được Ma tôn chăm sóc là chuyện hiển nhiên, như thể việc này đã xảy ra vô số lần tɾong những tình cảnh nàng không hề hay biết…
Ảo giác này khiến Chức Vụ hơi bất ngờ và hoang mang.
Khi mười hai tông môn đến cầu kiến, Yến Ân vẫn không muốn gặp họ.
Y bóc một quả quýt rồi đưa đến môi nàng.
Chức Vụ cúi đầu đọc sách, nàng vẫn muốn tìm thêm những cách khác để giải quyết chuyện hắc khí…
Nàng vô thức mở miệng nuốt múi quýt, nhưng lập tức bị vị chua và đắng của quả quýt làm nàng chảy nước mắt.
Nam nhân bị nàng phớt lờ cả ngày cuối cùng cũng cảm thấy vui vẻ hơn một chút, y ôm nàng vào giường, thản nhiên nói “Đổi chỗ khóc đi…”
Chức Vụ “…”
Cho đến khi trời tối.
Tả hộ pháp bước vào báo rằng người của mười hai tông môn vẫn đang chờ bên ngoài.
Từ miệng Tả hộ pháp, Chức Vụ mới biết mười hai tông môn đã đợi suốt cả một ngày.
Từ sau lần trở về từ Hắc Uyên, Yến Ân không cho phép nàng nhắc đến chuyện Hắc Uyên nữa.
Giờ đây, nhận ra y đã trì hoãn lâu như vậy, Chức Vụ không khỏi lo lắng, sợ nếu không phong ấn kịp thời, Hắc Uyên sẽ xảy ra biến cố khác…
Chức Vụ không giấu được sự lo lắng, Yến Ân bỗng nhiên hỏi “Liệu một hồn một phách của nàng có tɾong Hắc Uyên không?”
Chức Vụ sững sờ.
Yến Ân chợt nói “Dẫn nàng đi xem thử nhé?”
Chức Vụ càng ngạc nhiên, ánh mắt không giấu nổi xúc động như đang hỏi “có thật không?”
Yến Ân gọi nàng lại gần.
Khi thiếu nữ rụt rè bước lại gần, nàng bị anh kéo vào lòng và hôn lên môi.
Chức Vụ hơi ngượng ngùng.
Hắc khí tɾong cơ thể nàng gần như đã tiêu hao hết, chỉ còn cuống họng vẫn không thể phát ra âm thanh.
Nam nhân này thường hay tốt bụng ôm nàng vào lòng rồi hôn nàng.
Mặc dù có lý do… nhưng Chức Vụ vẫn cảm thấy quan hệ của hai người ngày càng kỳ lạ…
Khi nàng thở hổn hển đẩy y ra, nghe thấy nam nhân trầm ngâm nói
“Trừ ta ra, không ai có tư cách nói không với nàng…”
Chức Vụ không hiểu ý của y.
Nhưng khi nàng quay lại Hắc Uyên lần nữa, người của Vân Thanh Tông đã không còn xuấthiện ở đó nữa.
Có lẽ để xoa dịu tình hình, Vân Thanh Tông cùng mười một môn phái còn lại đạt được thỏa thuận Lần này Vân Thanh Tông sẽ mất danh ngạch vào Hắc Uyên.
Phải đến một trăm năm sau, họ mới có cơ hội tiến vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận