Chương 343

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 343

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm hôm đó, Vân phụ nghiêm túc nói với Vân lão phu nhân “Mẫu thân, tin tức tụi con trở về tạm thời chưa cần công khai.”
“Phải giải quyết chuyện nội bộ tông môn trước đã.”
Lời này khiến người ta cảm thấy mơ hồ, Vân La lại lập tức siết chặt tay áo của Vân lão phu nhân.
Vân lão phu nhân the0 bản năng muốn bảo vệ Vân La, bà không nhịn được nói “Là do đứa nhỏ Chức Vụ không hiểu chuyên, ta cũng muốn đợi khi tìm được nó rồi mới nói cho hai con biết…”
Giọng Vân phụ lạnh nhạt nói “Dù nó không biết điều cũng là con gái của con. Nếu mẫu thân thấy con bé không tốt thì con và phu nhân sẽ tự mình dạy dỗ, không đến lượt người ngoài ức hiếp nó.”
Lời này khiến Vân La biến sắc.
Vân lão phu nhân nghe thấy ý trách cứ tɾong đó liền nói “Con nói mấy chuyện này trước mặt Vân La làm gì…”
Vân phụ thở dài, nhắm mắt nói “Con không muốn thất lễ với mẫu thân nhưng…”
“Lúc này lòng con và phu nhân đều nóng như lửa đốt không muốn giận cá chém thớt, mong mẫu thân đưa mọi người về đi.”
Vân lão phu nhân thấy Vân La bị gọi là “người ngoài” nên đôi mắt đã đỏ hoe, bà càng thêm xót xa, vội vàng đưa người rời đi.
Đến sáng hôm sau, Vân lão phu nhân mới biết được những gì đã xảy ra với Chức Vụ từ lời Phù cảnh.
Đêm qua Phù Cảnh nghe sư mẫu chất vấn Nhị sư đệ mới biết tình cảnh của Chức Vụ sau khi mất tích, giờ đây đã kể chuyện Huyền Chiêu ném Chức Vụ vào Hắc Uyên cho lão thái thái biết.
Vân lão phu nhân sững sờ “Cái gì…”
Không phải Chức Vụ tự ý bỏ đi mà bị Huyền Chiêu ném vào Hắc Uyên vì Vân La, đến nay vẫn chưa rõ sống chết…
Nghĩ lại, Vân lão phu nhân mới nhận ra những lời trách mắng Chức Vụ và bảo vệ Vân La trước mặt con trai và con dâu đã khiến họ đau lòng đến nhường nào.
Lão thái thái càng thêm kinh hãi, “Sao… sao lại thế này?”
Phù Cảnh đỡ bà, uyển chuyển nói “Người đừng xen vào chuyện này nữa…”
Dù sao bà cũng rấtthất trách tɾong việc chăm sóc Chức Vụ.
Nếu còn xen vào, e là thật sự sẽ trở mặt với phu thê Chưởng môn.
Lão thái thái sợ đến ngây người, khi biết được cháu gái mình có thể đã mất mạng càng thêm khiếp đảm, đêm đó còn vì kinh hãi quá độ mà ngã bệnh, chẳng dám nói thêm lời nào nữa.
Chờ đến khi sức khoẻ Vân phu nhân dần hồi phục̶, hai phu thê mới triệu tập các trưởng lão và đệ tử tɾong tông môn.
Trước toàn bộ Vân Thanh Tông, Vân phụ gọi Vân La ra trước mặt mọi người.
Phu thê họ tuyên bố muốn trục xuấtVân La ra khỏi Vân Thanh Tông.
Cuối cùng Vân La sụp đổ lần nữa, khóc đỏ mắt nói “Con đã hứa với tổ mẫu rồi, những gì con có thì A Vụ nhất định cũng sẽ có.”
Giọng Vân phu nhân bình thản “Con nói sai rồi. Mọi thứ con có tɾong quá khứ đều là của A Vụ, còn những gì con có sau này, A Vụ không cần phải có, vì ta và chưởng môn thân làm cha mẹ sẽ tự cho con mình những điều tốt nhất.”
Mặt Vân La trắng bệch, những giọt nước mắt rơi xuống cằm, bộ dạng đáng thương khiến các trưởng lão tɾong tông môn không đành lòng.
“Sư tẩu, sư huynh, các người đối xử với A La như vậy có phải quá tàn nhẫn không…”
“Chẳng lẽ tình cảm trước đây đều là giả sao?”
Lúc còn nhỏ, Vân La rấtkhó nuôi, thường khóc to đến khàn cả giọng, Vân phụ không màng đến thân phận chưởng môn, đích thân cõng Vân La lên xuống đường núi, mỗi lần đều đi đến mức đau nhức cả lưng và chân thì Vân La mới chịu yên giấc.
Khi Vân La lớn hơn một chút, lúc nàng bị bệnh, Vân phu nhân không ngủ không nghỉ, đôi mắt thâm quầng vì lo lắng, mỗi lần đút thuốc cho con, bà đều nếm thử trước để chắc chắn thuốc không quá đắng mới cho con uống.
Chưa kể đến việc khi Vân La lớn thêm, vào ngày sanh thần của nàng, Vân phụ đã đi sâu vào Nam Hải để giết giao long lấy ngọc làm vòng trang sức cho con, Vân phu nhân người từ trước đến nay không hề đụng vào việc ßếp núc, vì một lời nói trẻ con của con gái mà đã tự tay khâu chăn đến rách mười đầu ngón tay.
Sự yêu thương chiều chuộng con không thua kém gì bất kỳ bậc phụ mẫu nào trên đời này.
Hiện tại chỉ vì một sai lầm xảy ra từ mười mấy năm trước mà nói bỏ là bỏ, sao có thể nhẫn tâm như vậy?
Vân La chỉ cảm thấy như trời sụp đổ, không thể chấp nhận được, “Chẳng lẽ… chỉ có huyết thống mới duy trì được tình thân sao?”
Vân phu nhân đặt tay lên tay vịn, chậm rãi đứng dậy tiến lên vài bước, “Nếu con vì A Vụ mà ngã xuống Hắc Uyên, vì A Vụ mà suýt mất mạng, ta sẽ cảm kích con.”
“Nhưng bây giờ, người suýt mất mạng lại là A Vụ…”
“Việc ta có thể kiên nhẫn nói chuyện với con thế này đã là quá nể tình xưa rồi.”
Các trưởng lão cầu xin nói lúc đó Vân La chỉ là một đứa trẻ vô tội.
Nếu chỉ đơn giản như vậy thì tất nhiên hai phu thê họ sẽ không tuyệt tình đến mức này, nuôi mèo nuôi chó còn có tình cảm, huống chi là một đứa trẻ sống sờ sờ?
Nhưng mà…
Một nữ nhi không cùng huyết thống có thể ở lại Vân Thanh Tông, nhưng một khi kẻ đó đã làm tổn thương con gái họ thì tuyệt đối không thể.

Bình luận (0)

Để lại bình luận