Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những tủi thân và sỉ nhục của mấy ngày liền đồng loạt dâng lên trong lòng, Tạ Chu buồn bực khóc thút thít, kêu to giống như một chú mèo, xương sống mảnh dẻ hơi hơi run rẩy, giống như một chút mèo con bị vứt bỏ, cực kỳ đáng thương.
“Muốn ra ngoài như thế sao, Tạ Chu? Chẳng phải cậu đã bị đuổi ra khỏi gia tộc rồi à, còn có thể đi đâu được nữa?” Cánh tay Louis nhẹ ôm lấy Tạ Chu, vùi đầu vào mái tóc đen thơm mềm của Tạ Chu, lười nhác đặt câu hỏi.
Tạ Chu bị hỏi đến trố mắt, ra ngoài cũng chẳng còn nơi nào khác để đi, chính cậu đã là con tốt thí bị vứt bỏ của nhà họ Tạ, làm gì còn ai sẽ lo lắng cho cậu chứ.
Khi đã nghĩ kỹ rồi, cậu khó tránh càng đau lòng hơn, bởi vì khóc nức nở mà giọng nói có phần hơi nghèn nghẹn, âm điệu lên án giống như đang làm nũng vậy: “Tôi không còn nơi nào để đi nữa…” Vừa khóc cậu vừa khụt khịt mũi, khổ sở lên án hành vi chết tiệt của Louis: “Tôi không làm gì hết mà đã bị đưa vào đây rồi, anh đối xử với tôi không tốt chút nào cả, cứ luôn làm tôi đau.”
Còn chưa dứt lời cậu đã bị môi Louis chặn miệng, hắn cướp lấy cánh môi mềm mại của Tạ Chu, ngậm trong miệng mυ”ŧ cắn, môi Tạ Chu bị gặm cắn đến sưng đỏ, ngập ngừng nói không thành lời. Lúc này Louis mới cười khẽ một tiếng, duỗi tay nhéo gáy Tạ Chu: “Nếu muốn ra ngoài, chỉ cần cậu có biểu hiện tốt, cầu xin tôi thì tôi sẽ đưa cậu ra ngoài, được không?”
Âm cuối còn mang theo chút cười khẽ sung sướиɠ, hoàn toàn không hề để tâm đến sự lên án của Tạ Chu. Bàn tay Louis không nhẹ không nặng vuốt ve sống lưng trơn bóng của Tạ Chu, lòng bàn tay thô ráp cọ xát tạo thành sự tê dại, khiến cho cơ thể Tạ Chu hơi run run.
Tạ Chu bị hai lần cᏂị©Ꮒ không tính là tàn nhẫn của Louis dọa sợ rồi, giờ đã chấp nhận số phận, biết ngoan ngoãn nghe theo lời Louis, ngoan ngoãn để cho hắn cᏂị©Ꮒ thì ít nhất sẽ không lại bị những người khác lôi đi luân phiên cᏂị©Ꮒ một lần, hơn nữa ngoại trừ trên giường Louis hành hạ cậu hơi tàn nhẫn một chút ra thì trong cuộc sống hằng ngày hắn đều quan tâm chăm sóc Tạ Chu, Tạ Chu suy nghĩ cũng coi như đã biết lợi và hại, cũng không kháng cự lại sự đùa bỡn củ Louis nữa, dù rằng kháng cực cũng chẳng có ích gì cho cam.
Louis ôm Tạ Chu vào phòng tắm, súc rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài cho tên nhóc yếu ớt này, khi cúi đầu đã nhìn thấy Tạ Chu tựa vào vách tường lát gạch men sứ ngủ mất rồi. Louis túm khăn tắm lau lau da thịt trơn mềm của Tạ Chu, một thương nhân có lòng dạ hiểm độc ngồi vững trên chiếc ghế trùm buôn bán vũ khí giờ lại làm việc hầu hạ người khác, thật sự khiến người ta phải cảm thán thế sự khó định.
Louis đặt Tạ Chu ngay ngắn lên giường rồi thì lập tức vào trong mật thất gọi video cho thuộc hạ, sau khi đã nắm bắt lớn khái những việc đã xảy ra gần đây và đưa ra vài quyết sách, Louis hạ lệnh: “Chuẩn bị một chút, tuần sau rời khỏi đây.”
Dù rằng thuộc hạ có phần nghi ngờ vì sao boss nói muốn ở đây một tháng để giải sầu, giờ còn chưa tới nửa tháng đã muốn ra nhưng cũng không dám hỏi nhiều, nhận nhiệm vụ.
Louis lười không muốn nhìn thấy Tạ Chu một ngày nào đó lại bắt đầu làm ra chuyện ngu xuẩn gì đó để được ra tù, vậy nên trực tiếp dụ dỗ người ta đòi chút ngon ngọt, sau đó đưa người ra ngoài là được. Hơn nữa nơi này đông người phức tạp, khó tránh sẽ có chỗ xảy ra sơ sót, khi đó để cho người chạy rồi thì có muốn khóc cũng khóc không kịp, chi bằng đặt Tạ Chu ở địa bàn của chính mình để trông chừng cẩn thận, người ở ngay dưới mí mắt mình, không thể trốn đi đâu được.
Louis tựa vào đầu giường, nhàn tàn đánh giá khuôn mặt ngủ say của Tạ Chu.
Vốn là một đứa bé ngoan ngoãn, lúc ngủ rồi lại càng mềm mại hơn, đôi môi đỏ hồng vô thức nhếch lên để lộ ra một chút xíu hàm răng trắng tinh ở bên trong. Chóp mũi cậu cao thẳng tinh xảo, gò má đầy đặn, hốc mắt có ôn nhuận có nét đặc trưng của người châu Á càng hiện vẻ nhu hòa hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận