Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bắc Thần …”
Lâm Kiều Kiều ngọt ngào gọi một tiếng. Sự ôn nhu của hắn làm lòng cô se lại, trái tim nhảy lên dồn dập tɾong lồng ngực.
Người đàn ông nhìn thấy đôi mắt si mê của cô. Hắn cười khẽ một tiếng, âm thanh trầm thấp dịu dàng đến khó tả. Ánh mắt cưng chiều hắn dành cho cô luôn khiến Lâm Kiều Kiều mềm nhũn cả người.
Mộ Bắc Thần tựa trán mình lên trán cô, chóp mũi hai người cọ sát vào nhau, hơi thở ấm áp quấn quýt không rời.
Hắn nhìn sâu vào đáy mắt tɾong trẻo của cô, khuôn mặt đẹp trai ánh vào đôi đồng tử mỹ lệ ấy như một dấu ấn không bao giờ phai.
“Kiều Kiều, sau này đến lượt anh thươռg em.”
Lâm Kiều Kiều mở to mắt trước câu nói ấy của hắn. Trong đầu cô trống rỗng chẳng thể suy nghĩ được gì, cả người như chết chìm tɾong đôi mắt sâu thẳm tràn ngập thâm tình của hắn.
“Sao vậy? Ngốc luôn rồi hửm?”
Mộ Bắc Thần bật cười nhéo mũi xinh của cô, lúc này người phụ nữ mới như bừng tỉnh từ cơn mơ, đôi mắt sáng rỡ hệt như ngàn vì sao lấp lánh.
Nhưng Lâm Kiều Kiều còn chưa kịp đáp lại hắn điều gì, người đàn ông đã đặt cô ngồi bên mép giường, tɾong khi hắn thì bước xuống sàn, từ tɾong ngăn tủ nhỏ đầu giường lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ.
Vừa nhìn thấy vật ấy, trái tim tɾong ngực Lâm Kiều Kiều đã nhảy lên thình thịch. Bất kỳ một cô gái nào đều không thể bình tĩnh nổi trước tình huống này, vì cô biết hắn sắp sửa làm gì.
Quả nhiên, Mộ Bắc Thần nhẹ nhàng mở nắp hộp ra, sau đó quỳ một gối xuống trước mặt cô.
Trên lớp nhung đỏ sang trọng, một chiếc nhẫn bạch kim sáng lấp lánh lẳng lặng nằm yên đó. Dưới ánh đèn ngủ màu vàng cam ấm áp, viên kim cương với vô số lát cắt h0àn hảo không ngừng sáng lên, rực rỡ hệt như một mặt trời nhỏ chói mắt.
Người đàn ông ngước mắt nhìn cô với vẻ ngưỡng mộ và tràn ngập yêu thươռg, trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên một vẻ khẩn trương hiếm gặp.
“Kiều Kiều, gả cho anh nhé?”
Trong nháy mắt ấy, tất cả cảnh vật xung quanh dường như mất đi sắc thái. Trong mắt tɾong lòng cô chỉ còn một mình Mộ Bắc Thần.
Lâm Kiều Kiều lấy tay che miệng, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh ánh nước. Tiếng nức nở rấtnhỏ thoát ra khỏi khóe môi cô, người phụ nữ đã cảm động đến không nói nên lời.
“Kiều Kiều, anh yêu em. Anh muốn được chăm sóc cho em cả đời này.”
Nói xong, Mộ Bắc Thần cũng lộ vẻ xúc có chút ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
“Anh không định cầu hôn em một cách qua loa như vậy. Đáng lẽ chúng ta có thể đi chơi cùng nhau, dùng bữa tại một nhà hàng sang trọng, sau đó anh sẽ tặng cho em một bó hoa thật đẹp, dùng dáng vẻ đẹp trai nhất của anh để cầu hôn em.”
Người đàn ông hít sâu một hơi, lại lần nữa nhìn thẳng vào đôi mắt cô. Bàn tay cầm hộp nhẫn của hắn cũng có chút run rẩy, nhưng giọng nói phát ra lại kiên định lạ thường.
“Nhưng mà anh không chờ được. Anh không muốn bất kỳ ai khác được làm chồng của em. Cho nên, Lâm Kiều Kiều, em đồng ý lấy anh chứ?”
Người phụ nữ đã khóc nấc lên. Đuôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt trượt dài trên gò má trắng nõn.
Lâm Kiều Kiều nhìn hắn thật lâu, sau đó chợt nín khóc mỉm cười. Cô vươn bàn tay nhỏ nhắn của mình ra, giọng nói mềm mại ngọt ngào như mật.
“Em đồng ý.”
Chỉ ba chữ thôi, nhưng thứ âm thanh kỳ diệu ấy lại tựa như tiếng trời. Mộ Bắc Thần hạnh phúc muốn bay lên. Hắn nở nụ cười rạng rỡ nhất từ trước đến nay, đôi bàn tay ấm áp nắm chặt lấy tay cô, vừa trân trọng vừa nâng niu lồng chiếc nhẫn bạc vào trên ngón áp út của cô.
Người đàn ông ba mươi tuổi vui sướng hệt như một đứa trẻ, hắn nhào tới ôm lấy cô, cả hai ngã nhào vào trên giường, hai cơ thể quấn quýt lấy nhaụ
Mộ Bắc Thần sung sướng hôn lên môi cô, nụ hôn thật sâu giống như muốn trút hết thảy yêu thươռg của mình vào tɾong đó.
“Kiều Kiều, từ bây giờ, em chính là vợ của anh Anh sẽ yêu em cả đời này “

Bình luận (0)

Để lại bình luận