Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà Trần cũng tức giận đến méo mặt, bàn tay g͙ià nua run rẩy chỉ vào Lâm Kiều Kiều
“Cô Cái đồ phụ nữ mất nết Đã có chồng mà còn dám ra ngoài làm loạn Đúng là cái thứ đê tiện ”
Vẻ mặt Mộ Bắc Thần lạnh như băng, hắn liếc mắt một cái, một bàn tay đã vả thẳng lên mặt bà ta.
“Trần phu nhân, nếu bà không muốn cái miệng này nữa thì có thể nói với tôi, tôi sẽ giúp bà khâu nó lại ”
Cả đám người rùng mình sợ hãi. Một bàn tay của vệ sĩ không giữ lại chút lực nào khiến bà Trần ngã ngửa ra saụ Nếu không phải ông Trần kịp thời đỡ lấy thì bà ta đã ngã vật ra đất rồi.
Ba cô gái kia co rúm cả người lại, đứng trước thế lực ma͙nh mẽ như vậy không ai dám phản kháng cả. Trần Nam cũng chỉ dám trừng đôi mắt đỏ au của hắn nhìn chằm chằm Lâm Kiều Kiềụ
Mộ Bắc Thần ôm chặt người phụ nữ vào tɾong lòng mình, giọng nói lạnh lẽo như ác ma đến từ địa ngục.
“Nhìn thêm một cái nữa, tao sẽ móc mắt mày ra ”
Hắn đã sớm muốn xử lý tên chồng cũ khốn nạn này của cô, vậy mà bây giờ hắn ta còn muốn đâm vào họng súng
Trần Nam điên cuồng gào lên.
“Lâm Kiều Kiều là vợ của tao Sống là người phụ nữ của tao, chết cũng phải làm ma nhà họ Trần ”
Mộ Bắc Thần tức đến bật cười, hắn vỗ tay một cái, hai người đàn ông cao to đã bước đến giữ chặt lấy Trần Nam. Hắn ta điên cuồng giãy dụa, tɾong mắt hiện lên vẻ sợ hãi.
“Mày muốn làm gì ”
Bà Trần cũng hét toáng lên.
“Không được làm hại con trai tôi ”
Nhưng Mộ Bắc Thần vẫn mắt điếc tai ngơ. Bà ta không còn cách nào khác, đành phải nhìn về phía Lâm Kiều Kiềụ
“Cô bị mù sao Không thấy chồng cô đang bị người ta làm hại hay sao? Cô còn không mau cứu nó đi ”
Lâm Kiều Kiều rời khỏi trước ngực người đàn ông. Đôi mắt đẹp quét qua đám người một cái, cảm nhận được cánh tay đang buộc chặt bên e0 mình, không nhịn được mỉm cười một cái.
Giọng nói của cô rấtnhẹ nhàng, trái hẳn với khung cảnh ngập mùi thuốc súng lúc này.
“Được thôi, ký tên vào đơn ly hôn đi. Tôi sẽ bảo chồng tôi buông tha mấy người.”
Nói xong, cô đưa mắt nhìn bà Trần, gằn từng chữ một.
“Con trai bà cũng không phải chồng tôi, người đàn ông này mới phải.”
Sắc mặt bà Trần nháy mắt tím tái như màu gan he0. Bà ta run rẩy đưa tay chỉ vào cô, khuôn mặt vừa bị tát lúc nãy vẫn còn sưng lên.
“Mày Mày Thứ ăn cây táo rào cây sung Đừng quên là ai đã cứu mày khỏi hố lửa Mày tưởng thoát khỏi nhà họ Trần thì mày sẽ sung sướng à? Đừng có mơ Chẳng thằng đàn ông nào muốn lấy một người phụ nữ đã có một đời chồng như mày Mày còn là con gà mái không biết đẻ trứng nữa Tao chống mắt lên coi khi nào hắn ta sẽ vứt bỏ mày, thứ phụ nữ lăng loàn dâm đãng “

Bình luận (0)

Để lại bình luận