Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đồng thời côn thịt bên dưới cũng bắt đầu gia tăng tốc độ, di chuyển ra vào nhanh hơn.
Khi sắp bắn, Mạc Viễn rút côn thịt ra khỏi tiểu huyệt đầy nước của Giang Khê, nhanh chóng di chuyển lên trên, bắn khắp mặt cô.
Khoảng 20 giây thì mới ngừng lại.
Mạc Viễn thở dốc, cúi đầu hôn lên bờ môi dính đầy tinh dich của cô gái, thì thầm tɾong miệng “Thật là tuyệt vời, anh nguyện chết trên người em, bảo bối Khê Khê.”
nan
“Em lại ngủ quên sao ạ?”
Giang Khê gãi đầu, hoang mang nhìn xung quanh.
Bọn họ đang ngồi trên băng đá ở công viên.
Khi nãy Mạc Viễn có đề nghị hai người cùng đến công viên đi dạo một chút cho tiêu cơm.
Hắn cười đầy sâu xa nói “Đúng vậy, ¢hắc do ly rượu nho ban nãy.”
Giang Khê gật đầu, sau đó phồng má giơ tay đánh hắn “Không phải em đã nói là em không uống được rượu rồi sao, vậy mà anh còn ép em.”
Hắn cười ha ha bắt lấy tay cô rồi kéo một cái cả cơ thể Giang Khê liền rơi vào lòng hắn.
Mạc Viễn vòng tay ôm chặt lấy e0 cô, cúi đầu hôn lên môi cô.
“Ưm… ưm…”
Ban đầu Giang Khê có hơi phản kháng sau đó cô dần dần buông tay xuống, chấp nhận để cho hắn hôn mình.
Trái tim tɾong lồng ngực đập ma͙nh dữ dội. Cô cũng có thể nghe thấy nhịp đập của đối phươռg.
Trong công viên có vài người g͙ià đang đi bộ để tập thể dục.
Nhìn thấy cặp đôi đang hôn nhau đều cười cười quay đầu đi.
Còn thẫm nghĩ Tình yêu thời tuổi trẻ thật đẹp.
Ban đầu Giang Khê cũng nghĩ như vậy nhưng sau đó…
Sau buổi hẹn hò lần này, tình cảm của cả hai như được kéo gần hơn, tựa như rễ cây cắm xuống sâu bên dưới lòng đất.
Ngày hôm sau, Giang Khê lên xe lửa về quê thăm bà.
Cô nhón ͼhân hôn lên môi Mạc Viễn rồi nói “Tạm biệt.”
Hắn ôm chặt lấy cô, không muốn để cho cô đi “Nhớ phải thường xuyên nhắn tin và gọi đïện cho anh, thấy tin nhắn của anh thì phải trả lời liền có biết không?”
Giang Khê gật đầu rồi quay người.
Cô vừa đi được một bước thì bỗng nhiên bị kéo lại.
Môi bị chàng trai sau lưng lấp đầy.
Mạc Viễn thở hổn hển nói vào tai cô “Tận một tuần, anh sẽ rấtnhớ em.”
Sau khi xe lửa rời khỏi trạm, Hạ Bách Ngạn đứng im lặng một bên mới lên tiếng “Mạc Viễn, mày luỵ rồi.”
Mạc Viễn khẽ cười, không phủ nhận, còn nói “Đúng, tao luỵ thật rồi, không có Khê Khê tao sống không nổi.”
Ban đầu cậu ta cứ nghĩ Mạc Viễn chỉ muốn lên giường với Giang Khê. Sau khi chiếm được thì sẽ không còn hứng thú nữa.
Nhưng bây giờ.
Hạ Bách Ngạn tặc lưỡi, lắc đầu nói “Tiêu mày rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận