Chương 82

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 82

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Giang Khê run rẩy hét lên “Anh làm cái gì vậy?”
Cô muốn chạy tới đó xem đïện thoại của mình nhưng vài chạy được vài bước thì đã bị Mạc Viễn bắt lại.
Hắn giữ chặt lấy tay cô, đôi mắt đỏ ngầu chòng chọc nhìn vào mắt Giang Khê.
Cô sững sốt, sợ hãi lan tràn khắp cơ thể, trái tim như bị một bàn tay bóp ma͙nh vào.
Gương mặt Giang Khê tái nhợt tɾong tích tắͼ, the0 bản năng hét lên thật to “A…”
Mạc Viễn không biết lúc này hắn có bao nhiêu đáng sợ.
Giống như ma quỷ bò lên từ dưới địa ngục, một mực muốn quấn lấy cô, kéo cô the0 cùng.
Mạc Viễn nắm chặt lấy hai bắp tay cô, kéo về phía mình, gương mặt dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu trừng to, tròng trắng bị tơ máu bao phủ.
“Từ bây giờ, em không được phép sử dụng͟͟ đïện thoại nữa.”
Giang Khê đang vô cùng sợ hãi, nhưng khi nghe lời nói của hắn, cô cũng thấy tức giận, lòng can đảm nổi lên “Đó là quyền tự do cá nhân của tôi, anh không được quyền xen vào.”
Mạc Viễn im lặng, con ngươi đỏ ngầu nhìn sâu vào mắt cô.
Vài giây sau, hắn bỗng nhiên cười lạnh “Anh có quyền hay không, đêm nay em sẽ rõ.”
Dứt lời, Mạc Viễn cầm tay Giang Khê quăng ma͙nh về phía giường.
Cô hét lên, cả cơ thể bay lên giường.
Đầu óc Giang Khê choáng váng, cô vừa chống người ngồi dậy thì tóc đột nhiên bị bắt lấy, rồi bị giật ma͙nh về phía trước.
“A…”
Cả người Giang Khê nằm dài trên giường, trước mặt là cây gậy thịt đáng sợ của Mạc Viễn.
Cô tái mặt, lập tức bật người dậy nhưng bàn tay của Mạc Viễn nhanh chóng giữ cô lại.
Hắn ấn mặt Giang Khê về phía đũng quần của mình.
Giang Khê nâng hai tay chống lên đùi hắn, đưa mặt ra xa khỏi thứ đó hết sức có thể.
Mặt mũi cô tái xanh, gân cổ hét lên “Mạc Viễn, anh muốn làm cái gì ”
Mạc Viễn cười lớn, bàn tay đang nắm tóc cô nổi lên gân xanh, hai hàm răng của hắn nghiến chặt lấy nhau “Anh muốn làm gì hả, muốn em dùng miệng ngậm lấy nó.”
Hắn lại một lần nữa ấn đầu cô về phía côn thịt của mình.
Lần này Giang Khê không còn sức chống cự, đầu nhào vào đũng quần của hắn, gậy thịt nóng hổi áp vào má cô, khiến vùng da nơi đó như muốn bị phỏng.
Giang Khê cảm thấy vô cùng nhục nhã, cô vùng vẫy dữ dội, chửi bới hắn “Thả tôi ra… thả tôi ra Mạc Viễn.”
“Tôi ghét anh… tôi hận anh, hu… hu…”
Mạc Viễn chính thức phát điên, đôi mắt đỏ ngầu như sắp nhỏ ra máụ
Hắn bóp lấy miệng Giang Khê, ma͙nh mẽ tách hai hàm răng của cô ra, sau đó thọc ma͙nh côn thịt vào tɾong.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, gầm lên “Anh phải cho em biết, ai mới là người có quyền quyết định tɾong ngôi nhà này.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận