Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ban đêm buông xuống.
Giang Khê cong gối ngồi trên giường, gương mặt thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
Rèm đã được kéo sang hai bên, ánh trắng bên ngoài chiếu vào tɾong phòng.
Mặt trăng hôm nay rấttròn và đẹp, tỏa ra một nguồn ánh sáng vô cùng dịu dàng.
Giang Khê nhìn đến mất hồn, cánh cửa mở ra cô cũng không phát hiện.
Mạc Viễn tan làm trở về biệt thự.
Hắn vừa bước vào phòng thì đã nhìn thấy hình ảnh này.
Làn da cô gái dưới ánh trăng càng thêm trắng, tựa như đang phát sáng.
Gương mặt cô tuy không cười không khóc nhưng lại mang the0 một nét ngây ngô kỳ lạ.
Mạc Viễn không cầm lòng được, chậm rãi bước đến, muốn nhìn cảnh tượng này kỹ hơn, gần hơn.
Khi hắn đang say mê ngắm nhìn, Giang Khê bỗng nhiên quay đầu lại, nước mắt lăn xuống, cô chống hai tay bò đến trước mặt hắn.
Cơ thể quỳ thẳng lên, hai tay ôm lấy e0 người đàn ông đang đứng ở cuối giường “Mạc Viễn, em đồng ý sinh con, sau này anh nói gì em cũng sẽ đồng ý hết.”
“Anh đừng nhốt em nữa, em xin anh đó.”
Giang Khê thật sự đã tuyệt vọng triệt để rồi.
Cô chấp nhận… chấp nhận số phận.
Chỉ mong, hắn đừng lấy những người cô quan tâm ra uy hiếp cô nữa.
Nhưng cô không biết rằng, người đàn ông trước mặt không còn là chàng trai mấy năm trước nữa.
Bây giờ hắn là tổng giám đốc thẩm thị, lạnh lùng tàn ác trên thươռg trường.
Hắn không còn mềm lòng như trước kia.
Không phải chỉ cần cô biết sai thì sẽ được hắn tha thứ.
Khóe môi Mạc Viễn cong lên, nắm giơ tay nắm lấy càm cô, hỏi “Em nói gì vậy bà Xã, sinh con cho chồng là trách nhiệm của người làm vợ, sao em lại lấy nó ra làm điều kiện cầu xin anh được chứ?”
Giang Khê sững sờ, sống lưng truyền tới một trận lạnh lẽo.
Sau đó cô nhận ra, người đàn ông này đã h0àn toàn bóp chặt lấy cô.
Giang Khê làm gì có quyền ra điều kiện với hắn, làm gì có quyền cầu xin hắn.
Nhiều lúc hắn tha thứ cho cô, thì cô lại nghĩ là bản thân cầu xin thành công.
Nhưng h0àn toàn sai lầm.
Hắn tha thứ cho cô, không phải gì cô cầu xin mà là vì hắn muốn thế.
Tất cả mọi thứ hắn làm đều không có liên quan một chút gì tới Giang Khê.
Bịch…
Mạc Viễn giơ tay đẩy nhẹ một cái, cơ thể Giang Khê rơi xuống giường.
Mái tóc đen trải ra tán loạn.
Hắn đè lên người cô, mỉm cười nhìn vào gương mặt không còn chút máu của cô, nói “Từ bây giờ em có nhiệm vụ là sinh con cho anh, sinh chừng nào ra được một cô công chúa mới dừng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận