Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“…Đúng vậy, khóc rấtthảm thiết.” Thời Dung nói. Trong phòng chỉ có một ngọn đèn vàng ấm áp bật lên. Chú út đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn. Ánh sáng ấm áp làm các góc cạn♄ của anh mềm mại, làm suy yếu khí thế khinh người của anh, Thời Di vô thức bước về phía anh.
Không biết cha nói gì, chú út có chút sốt ruột nói “Em cũng bận lắm anh à. Nếu anh còn nhớ thì bây giờ em đang là sinh viên, cần thi và học, không có thời gian chăm trẻ giúp anh đâụ”
Thời Di nắm chặt mép áo choàng tắm, dừng lại, ngón tay trắng bệch, tóc ướt đẫm nước nhỏ xuống. Cô đã hiểu, chú út cũng không thí¢h cô.
Cô bé lúc đó mới bảy tuổi, lần đầu tiên trải qua nỗi cô đơn không có nơi nương thân trên thế giới này.
Những giọt nước mắt vốn đã bị kìm nén lại một lần nữa tụ lại tɾong mắt cô, cô thận trọng bước về phía trước, lặng lẽ ôm lấy vòng eo gầy gò của chú mình.
Hương thơ๓ ấm áp hơi ẩm ướt, Thời Dung không nói nên lời, cúi đầu nhìn cô bé đang ôm mình.
Cô còn nhỏ như vậy, bờ vai nhỏ nhắn tội nghiệp luôn run rẩy, anh không nhìn thấy nước mắt của cô, nhưng anh biết cô đang vùi đầu khóc thầm.
“…Chị dâu của em đang làm ồn ào muốn tự tử. Anh không thể bỏ mặc cô ấy. Tất cả là lỗi của anh. Nếu lúc trước anh không cưới cô ấy thì chuyện này đã không xảy ra, rốt cuộc cô ấy phải mất cả đời với nhà họ Thời của chúng ta…” Giọng nói của Thời Vân phát ra từ micro, hoàn toàn mang phong cách của một người đàn ông si tình.
Tuy nhiên, Thời Dung không có tâm trạng quan tâm đến chuyện vợ chồng của họ, lúc này còn có một phiền phức đang chờ anh.
Sau một lúc do dự, Thời Dung vỗ nhẹ vào tấm lưng hơi cong của Thời Di, giống như một con nhím nhỏ có gai.
Ngay khi tay anh chạm vào, Thời Di rùng mình lo lắng.
Anh lộ ra ánh mắt thươռg hại, thật đáng thươռg.
Có phải vừa rồi anh quá máu lạnh hay không? Dù sao đứa bé này cũng gọi anh là chú, lúc buồn bã sẽ nghĩ đến tìm đến bên anh, anh lại đuổi cô về như vậy thì thật không tốt chút nào.
“Em hiểu rồi, cứ để con bé ngủ ở chỗ em, anh sai người đưa quần áo tới cho nó đi.” Anh nói vào micro.
Thời Di ngẩng đầu lên, mắt ướt đẫm vì khóc, mũi cũng đỏ bừng, nhìn vô cùng đáng thươռg. Thời Dung vừa cầm micro, vừa vỗ lưng cô, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng, không biết là đang nói với Thời Vân hay là nói với cô…

Bình luận (0)

Để lại bình luận