Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Di nở một nụ cười ngọt ngào quyến rũ, đang định cười để gác chủ đề này sang một bên, nhưng Thời Dung trực tiếp ngắt lời “Có gì không phù hợp, con bé có thể ở đó cả đời.”
Sắc mặt bà Thời lập tức trở nên lạnh lùng, bà nhìn chằm chằm vào anh “Cậu ba, đã đến lúc anh phải lập gia đình rồi. Lúc hai anh chị của anh bằng tuổi anh, ba đứa trẻ này đã bò khắp sàn nhà. Việc của Tiểu Di cũng không đến phiên người chú như anh chịu trách nhiệm lo liệụ Nó sẽ không theo anh cả đời. Cuối cùng cũng sẽ kết hôn sinh con. Đến lúc đó anh sẽ cô đơn, lẽ nào anh hy vọng con của Tiểu Di sẽ lo liệu ma chay cho anh sao?”
Lông mi Thời Di khẽ run lên, cô vô thức chạm vào bụng dưới của mình.
Mấy ngày nay cô vẫn ngoan cố nhất quyết muốn Thời Dung rót tinh dich vào cơ thể mình, ngoại trừ lần đầu tiên cô câu dẫn anh lên giường, Thời Dung muốn rút ra, xuấttinh ngoài cơ thể, nhưng cô đòi hỏi anh bắn vào tɾong. Sau đó mỗi lần làm t̠ình, Thời Dung cũng đâm thẳng vào tử cung, bắn tràn đầy tɾong người cô. Sau đó Thời Di cũng không uống thuốc nữa nên có thể cô đã có em bé tɾong bụng. Cho nên lời bà nội nói cũng không sai.
Thời Dung nhìn thấy động tĩnh nhỏ của cô, cong lên khóe miệng cười khẽ nói “Chuyện này cũng có thể?” Thấy bà Thời trợn mắt, chuẩn bị bùng nổ, anh đổi chủ đề, nhưng cũng không phải lời tốt đẹp gì, nói ra lại khiến người ta khó thở, cảnh giác “Hơn nữa, vì sao Thời Tinh và Thời Vân lại nóng lòng bị cha ép kết hôn như vậy? Nguyên nhân không phải là do bà sao? “
Từ khi vào phòng Thời Dung cũng không nói mấy câu tử tế, mặc dù bà Thời không kỳ vọng anh sẽ chào hỏi ân cần, nhưng mỗi lời nói ra đều xuyên thấu trái tim bà, ngay cả Phật cũng có ba phần tính tình, huống chi là luôn ma͙nh mẽ và sắc sảo như bà.
Một tiếng “Bốp” vang lên, bà khoát tay ném chiếc bát thủy tinh xuống chiếc bàn thấp cạn♄ giường khiến mọi người sợ đến mức không dám cử động.
Bởi vì Lâm Phàm, Thời Di vừa nghe được động tác này liền cứng đờ, sắc mặt tái nhợt, vai hơi run, nhưng lại không chịu lùi lại dù chỉ nửa bước.
Không ai nhận thấy sự sợ hãi của cô, ngoại trừ Thời Dung, người luôn nhìn chằm chằm vào cô.
Thời Dung đứng dậy, bước tới kéo cô ra “Cẩn thận dưới ͼhân, đừng giẫm lên.”
Anh đặt bàn tay to lớn của mình lên bờ vai tròn trịa của cô, một tay vuốt ve bụng cô nói “Nhìn cũng đã nhìn rồi, cháu đi ra ngoài với hai anh chị đi, chú và bà nội có chuyện muốn nói.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận