Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh trăng bàng bạc len qua khe rèm, phủ lên căn phòng một lớp ánh sáng mờ ảo. Quan Tiểu Nguyệt nằm trên giường, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà, trái tim vẫn đập thình thịch sau những gì vừa xảy ra. Cô vừa trở về từ một buổi tối “làm việc” cùng Bạch Học Dân tại văn phòng của anh. Nhưng đó không phải công việc bình thường. Từng khoảnh khắc, từng cái chạm của anh rể khiến cơ thể cô run rẩy, như bị thiêu đốt bởi ngọn lửa không thể dập tắt.
Cô cắn môi, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi đang trỗi dậy trong lòng. Chị gái, Quan Tiểu Nhu, vẫn đang đi công tác xa, và Bạch Học Dân đã tận dụng cơ hội này để kéo cô vào vòng xoáy dục vọng. Quan Tiểu Nguyệt biết rõ điều này là sai trái, nhưng mỗi lần anh rể chạm vào cô, lý trí của cô như tan biến, chỉ còn lại sự khao khát mãnh liệt.
Cô lặng lẽ ngồi dậy, với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn. Mở ứng dụng nhắn tin, cô thấy tin nhắn từ chị gái:
“Nguyệt Nguyệt, chị sắp về rồi. Công việc ở đây xong sớm hơn dự kiến. Em và Học Dân ở nhà ổn chứ?”
Tin nhắn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Quan Tiểu Nguyệt. Chị sắp về. Điều đó có nghĩa là những ngày tháng tự do bên anh rể sẽ sớm chấm dứt. Cô bỗng cảm thấy nghẹt thở, như thể một sợi dây vô hình đang siết chặt lồng ngực.
Cô gõ lại một dòng ngắn gọn:
“Dạ, ổn ạ. Chị về sớm em vui lắm!”
Nhưng khi gửi đi, ngón tay cô run rẩy. Vui ư? Cô không chắc đó có phải cảm xúc thật của mình hay không.
________________

Sáng hôm sau, Bạch Học Dân xuất hiện trong bếp với dáng vẻ bình thản như mọi ngày. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên để lộ cánh tay rắn chắc. Quan Tiểu Nguyệt đang chuẩn bị bữa sáng, cố gắng tránh ánh mắt của anh. Nhưng cô có thể cảm nhận được cái nhìn nóng bỏng của anh rể, như thể đang xuyên thấu qua lớp áo mỏng manh cô đang mặc.
“Tiểu Nguyệt, tối nay ở lại văn phòng với anh nhé,” Bạch Học Dân đột nhiên lên tiếng, giọng trầm và đầy ẩn ý. “Có một số giấy tờ cần em xem qua.”
Quan Tiểu Nguyệt cứng người, chiếc muỗng trong tay khẽ run. Cô biết rõ “giấy tờ” chỉ là cái cớ. Nhưng cô vẫn gật đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Dạ, được ạ.”
Bạch Học Dân nhếch môi, nụ cười vừa dịu dàng vừa nguy hiểm. Anh bước đến gần, bàn tay to lớn khẽ lướt qua eo cô khi đi ngang qua. Cái chạm ấy khiến Quan Tiểu Nguyệt rùng mình, tiểu huyệt bất giác thắt chặt, một dòng nhiệt ấm áp lan tỏa nơi hạ thân.
________________

Tối đó, văn phòng của Bạch Học Dân chìm trong ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bàn. Cánh cửa đã khóa chặt, không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng va chạm cơ thể. Quan Tiểu Nguyệt bị anh rể đè lên bàn làm việc, chiếc váy ngắn bị kéo lên tận eo, để lộ đôi chân thon dài và quần lót ren ướt đẫm.
“Nguyệt Nguyệt, em thật sự quá ngon,” Bạch Học Dân thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt. Côn thịt thô to của anh ra vào tiểu huyệt chật hẹp, mỗi cú thúc mạnh mẽ khiến cô không kìm được mà rên rỉ.
“Ưm… anh rể… chậm… chậm chút…” Quan Tiểu Nguyệt cắn môi, cố gắng kìm nén tiếng kêu, nhưng khoái cảm mãnh liệt khiến cô không thể kiểm soát. Tiểu huyệt ướt át mút chặt côn thịt của anh, dâm thủy chảy ra thành dòng, làm ướt cả mặt bàn.
Bạch Học Dân cười khàn, bàn tay to lớn bóp mạnh cặp mông tròn trịa của cô. “Chậm? Em vợ dâm đãng, em chảy nhiều nước thế này, còn muốn anh chậm sao?”
Anh đột nhiên rút côn thịt ra, khiến Quan Tiểu Nguyệt khẽ rên lên vì cảm giác trống rỗng. Nhưng chưa kịp phản ứng, cô đã bị anh bế lên, đặt ngồi trên ghế sofa. Bạch Học Dân quỳ xuống, tách hai chân cô ra, khuôn mặt vùi vào giữa đùi cô.
“Anh rể… đừng… bẩn…” Quan Tiểu Nguyệt hoảng hốt, cố khép chân lại, nhưng anh giữ chặt, không cho cô cơ hội.
“Bẩn? Tiểu huyệt của em thơm thế này, anh rể phải thưởng thức chứ.” Bạch Học Dân ngẩng lên, ánh mắt tối sầm đầy dục vọng. Anh cúi xuống, đầu lưỡi linh hoạt liếm láp tiểu huyệt hồng hào, mút lấy dâm thủy như thể đó là món ngon nhất trên đời.
“A… anh rể… ưm…” Quan Tiểu Nguyệt ngửa đầu, cơ thể run rẩy dữ dội. Đầu lưỡi nóng ẩm của anh khiến cô lâng lâng, khoái cảm dâng trào như sóng biển. Cô nắm chặt tóc anh, không biết là muốn đẩy ra hay kéo gần hơn.
Bạch Học Dân càng hăng say, đầu lưỡi luồn lách vào sâu bên trong, chạm đến điểm nhạy cảm khiến Quan Tiểu Nguyệt hét lên. “A… không được… em… em ra…”
Một dòng dâm thủy nóng hổi phun ra, bắn lên mặt Bạch Học Dân. Anh không hề né tránh, ngược lại còn liếm sạch, nụ cười trên môi càng thêm dâm đãng. “Nguyệt Nguyệt, em phun nhiều quá. Thích anh rể liếm em không?”
Quan Tiểu Nguyệt đỏ mặt, không dám trả lời. Nhưng cơ thể cô đã phản bội, tiểu huyệt vẫn co bóp, như đang cầu xin được lấp đầy.
Bạch Học Dân đứng dậy, côn thịt cương cứng chĩa thẳng về phía cô. Anh kéo cô ngồi lên đùi mình, để cô đối diện với anh. “Ngồi xuống, tự mình ăn côn thịt của anh rể đi.”
Quan Tiểu Nguyệt cắn môi, ánh mắt mơ màng. Cô từ từ hạ người xuống, để côn thịt thô to của anh từ từ xâm nhập vào tiểu huyệt. Cảm giác căng trướng khiến cô rên rỉ, hai tay bám chặt vai anh.
“A… to quá… anh rể…”
Bạch Học Dân nắm lấy eo cô, thúc mạnh từ dưới lên. “To thì em càng thích, đúng không? Nhìn em dâm đãng thế này, anh rể chỉ muốn thao em cả đời.”
Tiếng bạch bạch vang lên không ngừng, cơ thể hai người quấn lấy nhau như không thể tách rời. Quan Tiểu Nguyệt nhún nhảy trên người anh, bầu ngực đầy đặn lắc lư trước mặt, khiến Bạch Học Dân không kìm được mà cúi xuống ngậm lấy núm vú hồng hào.
“Ưm… anh rể… em không chịu nổi… sắp ra nữa…” Quan Tiểu Nguyệt rên rỉ, tiểu huyệt co bóp dữ dội, báo hiệu cao trào sắp đến.
Bạch Học Dân cũng không kìm được nữa. Anh tăng tốc, côn thịt đâm sâu vào tử cung cô. “Ra đi, Nguyệt Nguyệt. Anh rể cũng bắn cho em đây!”
“A…” Cả hai đồng thời đạt cao trào, dâm thủy và tinh dịch hòa quyện, chảy ra từ chỗ giao hợp. Quan Tiểu Nguyệt mềm nhũn ngã vào lòng anh, hơi thở dồn dập.
Bạch Học Dân ôm chặt cô, hôn lên trán cô. “Nguyệt Nguyệt, em là của anh rể. Dù chị em có về, anh cũng không để em đi.”
Quan Tiểu Nguyệt im lặng, trái tim vừa ngọt ngào vừa rối loạn. Cô biết, khi chị gái trở về, mọi thứ sẽ không còn đơn giản nữa. Nhưng lúc này, trong vòng tay anh rể, cô chỉ muốn đắm chìm vào khoảnh khắc này, bất chấp tất cả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận