Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô nói những lời hóm hỉnh nhưng Cảnh Minh Hạo không cười, hắn không kiên nhẫn ngắm nghía cái bật lửa: “Muốn nói gì thì nói thẳng đi.”
Cô cắn nhẹ môi dưới: “Sau khi em đi, anh có thể không tái hôn không?”
Cảnh Minh Hạo không nói mà chỉ liếc cô một cái hơi trào phúng. Theo hiểu biết của cô về hắn, rất có khả năng Cảnh Minh Hạo đã có người mình thích.
Cho nên thậm chí đến lừa dối cô cũng lười.
“Vậy trong vòng năm năm sau khi tái hôn, anh cũng đừng có con.” Cô chỉ có thể hết sức tranh thủ “Đậu Nành còn bé như thế, chắc anh cũng không đành lòng để nó…”
Những lời còn lại cô không nói ra được, bởi vì ánh mắt Cảnh Minh Hạo thực sự quá thờ ơ.
Mà những lời còn lại Cảnh Minh Hạo cũng hoàn toàn không có ý định nghe. Hắn cất bật lửa vào túi, mặt không biểu cảm trở về phòng, bỏ lại mỗi em gái Quý Thanh Hồng thất thần đứng ngoài ban công.
Rốt cuộc nhận được câu trả lời như vậy cũng không ngoài dự đoán, bởi vốn dĩ Cảnh Minh Hạo không phải do thực sự thích cô mới kết hôn với cô. Giữa bọn họ vốn không có duyên phận gì, chẳng qua là khi ấy cô cố tình gài bẫy hắn để có được đứa con trong bụng, mà hồi ấy Cảnh Minh Hạo cũng chẳng quá nhẫn tâm nên cuối cùng mới quyết định cưới cô.
Kết hôn xong hắn chưa từng chạm vào cô một lần nào, Đậu Nành cũng chỉ có thể là đứa con không người biết tới của Cảnh Minh Hạo. Hắn quả thực chẳng có lý do gì để kết hôn với người mình yêu xong còn tiếp tục đối xử tốt với nó.
Nhưng cô cũng không hoảng loạn, bởi dù sao cô cũng vẫn còn một người anh trai.
Cô trở về bên Quý Thanh Hồng, đầu tiên là khóc, sau đó giả vờ tủi thân. Dưới sự dò hỏi đầy khẩn trương của anh, cô nhìn chằm chằm Quý Thanh Hồng bằng đôi mắt đỏ bừng: “Anh, anh ơi, bác sĩ bảo em chỉ còn sống được chưa đầy mấy tháng. Anh, em xin anh, em chỉ có thể cầu xin anh thôi, hức… Anh ơi, sau khi em chết anh hãy chăm sóc thật tốt cho Đậu Nành, anh nhé?”
Anh trai cô vẫn y như trong quá khứ, lập tức gật đầu đáp ứng, sau đó quan tâm hỏi han sức khỏe cô ra sao.
Cô an ủi anh không cần lo lắng, sau đó lấy điện thoại ra, chuyển giao những thứ trước kia cô đã dùng để ép bức Cảnh Minh Hạo cưới mình cho Quý Thanh Hồng. Cô nhìn anh trai đang ngơ ngác, cẩn thận dặn dò: “Anh đừng lầm tưởng mà cho rằng Cảnh Minh Hạo chỉ là gã viên chức quèn. Thực ra nhà anh ấy không đơn giản đâu. Cho nên những thứ này có thể khiến anh ấy giúp chúng ta làm vài việc nhưng không thể yêu cầu quá đáng. Tóm lại, từ nay về sau nếu anh gặp khó khăn gì thì có thể tìm đến hắn xin một ít tiền, đừng làm chuyện quá đáng là được.”
Rốt cuộc Quý Thanh Hồng không thông minh khôn khéo như cô, em gái sợ anh không cẩn thận lật xe thì những gì cô để lại cho anh không phải là món hời nữa mà ngược lại là tai họa.
Sau khi làm xong hết thảy những việc này, cô đút cho Quý Thanh Hồng ăn điểm tâm mà mình lặng lẽ chuẩn bị rồi mệt mỏi quay về phòng nghỉ ngơi, để lại một mình Quý Thanh Hồng ngồi bên bàn ăn, vẻ mặt mờ mịt.
Cú sốc mà em gái mang lại cho anh thực sự quá lớn nên buổi tối, lúc Cảnh Minh Hạo mò vào phòng định cᏂị©Ꮒ anh, Quý Thanh Hồng cũng chẳng có tâm tình giả vờ phản kháng.
“Sao tối nay anh mất tập trung thế? Em gái anh lại nói linh tinh gì với anh rồi?” Cảnh Minh Hạo bất mãn, thò lưỡi vào miệng Quý Thanh Hồng điên cuồng thọc rút.
Quý Thanh Hồng nói không nên lời. Đầu lưỡi của Cảnh Minh Hạo thật sự vô cùng linh hoạt, liếʍ chỗ này một chút, chỗ kia một chút, cạy mở cánh môi mềm mại của anh, cái lưỡi chơi chỗ sâu trong khoang miệng anh.
Sau đó, anh vô thức cảm giác được cả khuôn miệng đều bị đầu lưỡi Cảnh Minh Hạo lấp đầy…
Mãi đến khi Cảnh Minh Hạo buông tha cho anh, anh mới vội vàng nói: “Em gái tôi bảo nó sắp chết…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận