Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Khó chịu lắm sao?”
Phỉ Nhược toàn thân khó chịu, cảm nhận được sự vuốt ve cùng giọng nói trầm thấp của anh liền cảm thấy dễ chịu hơn. Đầu óc không còn mơ màng mà trở nên tỉnh táo.
“Anh, anh đi với mọi người đi. Em có lẽ chỉ bị cảm nhẹ, uống chút thuốc là đỡ thôi”
Cảm thấy bản thân đã tỉnh táo hơn, cô liền kiếm cớ đuổi người. Cô vẫn cảm thấy, anh không hề có ý tốt gì.
Thiếu Minh vừa nghe cô nói liền nhếch miệng cười. Một tay đưa ra sau gáy cô vuốt ve, môi đưa sát đến tai cô kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
“Bệnh này.. không chữa bằng thuốc được đâu”
Thật kì lạ, cô chắc chắn bản thân rất tỉnh táo, cơ thể cũng không mệt mỏi lắm, nhưng sao sự đυ.ng chạm của anh lại làm cô thoải mái như vậy chứ. Vừa nghĩ đến câu nói đầy ẩn ý của anh, cô như nhận ra điều gì đó.
“Anh.. cho em uống gì sao?”
Phỉ Nhược vừa nghi ngờ hỏi vừa đẩy anh ra, vội chạy đến cửa.
Nhìn cô chật vật bỏ chạy, Thiếu Minh cũng không vội, từ tốn đi theo phía sau cô.
Cô vừa đặt tay lên nắm cửa đã bị một lực phía sau ôm eo kéo lại. Chưa kịp định thần cô đã bị xoay lại, cơ thể bị nhấc lên đè sát vào tường. Phỉ Nhược chới với vội ôm lấy cổ Thiếu Minh, chân cũng hơi kẹp lấy hông anh lại.
“Chỉ là chút thuốc.. tạo cảm giác hưởng thụ hơn thôi. Nếu không muốn, em có thể phản kháng”
“Ưʍ..”
Vừa dứt lời Thiếu Minh liền ngậm lấy môi cô cắи ʍút̼. Đầu lưỡi anh vươn ra hết liếʍ môi trên lại liếʍ môi dưới, cảm nhận cô hơi hé miệng ra liền luồn lưỡi vào miệng cô, công thành đoạt đất.
Phỉ Nhược bất động tiếp nhận sự công kích của anh. Không phải cô không hiểu lời anh nói, nhưng khi đôi môi anh vừa chạm vào cô, mọi cơ quan bao gồm cả bộ não cô đồng loạt bị đình chỉ, tay chân không muốn hoạt động, trí óc không muốn suy nghĩ, một bộ dáng chỉ muốn hưởng thụ.
Cô cảm nhận được đầu lưỡi anh không ngừng luồn lách khắp khoang miệng cô, sau khi chán lại trêu đùa chiếc lưỡi mềm mại của cô.
Thiếu Minh thấy Phỉ Nhược không có xu hướng phản kháng thì thích thú, càng tấn công mãnh liệt hơn. Anh không ngừng lấy đầu lưỡi mình đánh vào đầu lưỡi cô. Vốn dĩ đó là nơi nhảy cảm, Phỉ Nhược liền thấy một trận tê dại, chạy một đường từ trên xuống bụng dưới.
“Ưʍ..”
Chỉ một tiếng rên khẽ của cô cũng đủ làm anh hưng phấn không thôi. Thiếu Minh mãnh liệt ngậm lấy lưỡi cô mυ”ŧ mạnh.
Cảm nhận được hơi thở cô không đều, anh liền buông tha cho chiếc miệng của cô, di chuyển dần xuống cổ.
Hôm nay cô mang một chiếc váy bó trắng, bên dưới lại hơi xòe ra, phía trên là kiểu áo hai dây mỏng manh. Phần áo có hai miếng mυ”ŧ sẵn nên cô không mang áo ngực, bên ngoài lại được khoác một chiếc áo trắng mỏng. Cảm giác ẩn ẩn hiện hiện càng làm anh kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơn.
“Ăn mặc thế này, là muốn quyến rũ Thiếu Quân sao? Hửm?”
Thiếu Minh vừa nói vừa bóp mạnh vào ngực cô.
“A..”
Phỉ Nhược bị anh kí©ɧ ŧɧí©ɧ, cả cơ thể đều nóng, mê mang nhìn anh.
Thiếu Minh hài lòng với biểu cảm của cô, bắt đầu hôn cô từ cổ, xuống xương quai xanh quyến rũ, lại đến khe rãnh mê người vì chiếc áo bó lại tạo thành. Tay anh không biết từ lúc nào đã cởi chiếc áo mỏng bên ngoài ném xuống đất.
Ngực cô không ngừng phập phồng theo hơi thở của anh.
“Minh..”
Thiếu Minh vẫn không ngừng cày cấy, liếʍ láp khe rãnh, tay kéo một bên áo cô xuống, một mảng lớn da thịt trắng nõn liền hiện ra. Anh liền hôn qua bả vai cô, lại xuống gần ngực, tay không chần chừ kéo mạnh áo xuống làm lộ ra một bên ngực căng tròn đang không ngừng phập phồng theo cử động của cô.
Vừa nhìn thấy, thân dưới anh bắt đầu trở nên cứng rắn. Đưa tay ôm lấy quả đào no tròn, anh bắt đầu xoa nắn. Vừa ngẩng mặt lên liền thấy khuôn mặt đáng thương của cô nhìn anh, cực kì động lòng người.
Thiếu Minh ngừng xoa bóp, thay vào đó là bắt đầu trêu đùa hạt đậu đỏ phía trên, anh dùng ngón cái không ngừng khảy lên hạt đậu xinh đẹp đó, lâu lâu lại ấn mạnh vào rồi chà xát. Cả quá trình anh chưa từng rời khỏi đôi mắt cô, bốn mắt nhìn nhau, cô dường như sắp khóc đến nơi rồi.
Vừa tê tái vừa mãnh liệt, từng trận từng trận truyền xuống vùng bụng dưới làm cô vừa thoải mái lại vừa khó chịu, cô thật không biết ra sao nữa. Chỉ biết theo bản năng, không ngừng chà xát thân dưới vào hạ bộ anh.
“Khó, khó chịu quá..”
Cảm nhận được hành động cùng lời nói nức nở của cô, anh liền nuốt một ngụm nước bọt, khao khát mà ngậm lấy hạt đậu trước ngực cô, anh không ngừng mυ”ŧ chặt rồi lại lấy lưỡi đánh lên, chân anh cũng bắt đầu cử động, từ từ bế cô di chuyển về phía giường. Miệng vẫn không ngừng dày vò bầu ngực của cô.
“A.. Minh..”
Trong chốc lát cô liền thấy cảm giác mềm mại sau lưng. Thiếu Minh đặt cô trên giường, đứng thẳng người nhìn xuống cô. Một bên ngực cô lộ ra ngoài không khí, đang không ngừng phập phồng lên xuống. Hạt đậu đỏ hồng phía trên cao ngạo cứng rắn, bóng loáng màu nước. Váy được tốc lên cao, ẩn hiện bóng dáng chiếc nội y bên trong.
Thà không thấy, mà thấy không rõ thì thật chướng mắt. Thiếu Minh hơi nheo mắt lại, dứ khoát cởi luôn chiếc váy của cô ném xuống nền.
Hết chap 22.

Bình luận (0)

Để lại bình luận