Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Hi, Joke. Đây là Phỉ Nhược, cô ấy là một người đam mê tim mạch và rất muốn tìm hiểu về chúng”
“Chào Phỉ Nhược, rất vui được gặp cô”
Joke cất giọng tiếng Anh lên chào cô, hai từ Phỉ Nhược vang lên không rõ, một tay đưa ra ý muốn bắt lấy tay cô.
Phỉ Nhược vừa thấy Joke chào mình, vội đưa hai tay ra, gương mặt không khỏi sung sướиɠ.
“Chào ngài, nghe danh đã lâu”
Sau màng chào hỏi, họ đứng thảo luận một chút về đam mê. Đừng thắc mắc tại sao họ được ưu tiên như vậy. Vốn dĩ Joke và Thiếu Minh là bạn học, ngay cả Phỉ Nhược cũng không biết rõ về trình độ của anh, không thua kém gì Joke. Chẳng qua mọi thứ hôm nay là anh sắp đặt thôi.
“Sắp tới giờ rồi, mọi người nên vào chỗ thôi”
Joke vừa dứt lời cũng vội quay vào trong để chuẩn bị.
“Phỉ Nhược”
Joke vừa đi, hai người liền nghe thấy một giọng nói, vừa quay lại, Phỉ Nhược không khỏi sửng sốt.
“Hội trưởng”
Đàm Trạch thấy cô nhìn mình không khỏi mỉm cười. Gặp lại người thương, cảm giác thật lạ.
“Lâu quá không gặp em. Đây…là chồng em sao?”
Vừa nói cậu ta vừa nhìn qua chỗ anh, trong lòng không khỏi khó chịu. Giá như lúc ấy, cậu ta thổ lộ sớm hơn.
Thiếu Minh cười cười nhìn Đàm Trạch, trong lòng không khỏi hứng thú. Cô gái này, hóa ra cũng lắm hoa đào thật.
“Không phải đâu, là viện trưởng của em”
Phỉ Nhược gượng cười giải thích, trong lòng lại không khỏi lúng túng. Không phải chồng mà lại như chồng.
“Ra vậy sao. Chào, tôi là Đàm Trạch”
Đàm Trạch vừa nói vừa đưa một tay ra. Thiếu Minh bắt lấy tay cậu ta, một bộ dáng rất hào hứng.
“Chào cậu. Tôi là viện trưởng, kiêm…anh chồng của Phỉ Nhược”
Bầu không khí trầm mặc, Phỉ Nhược và Đàm Trạch không cười nổi, còn người nào đó lại cười rất tươi.
Nhiều lúc Phỉ Nhược không hiểu, sao trên đời lại có người duyên dáng như anh vậy chứ.
“À. Anh qua kia gặp bạn, nói chuyện với em sau. Trên đây có số điện thoại của anh”
Đàm Trạch hơi gượng cười, chỉ vội à một tiếng. Cảm giác đứng đây thêm một phút nữa sẽ không thở nổi, vội vàng đưa cô tấm danh thϊếp rồi rơi đi.
Phỉ Nhược hơi cười, nhẹ gật đầu. Sau khi Đàm Trạch đi, cô mặt lạnh nhìn anh, không nói gì quay đi.
Thiếu Minh hơi nhún nhún vai, cũng đi theo cô. Nhưng cô không đến chỗ ngồi mà vào WC. Thấy cô bước vào, anh hơi lưỡng lự, hít sâu một hơi, cũng quyết định vào trong, còn tiện tay khóa luôn cửa.
Nhìn cô nhắm mắt đứng trước gương, như đang cố bình ổn tâm trạng, anh lại không thấy thoải mái, không cần nói anh cũng biết tên nhóc lúc nảy có tình ý với cô, mà cô cũng thực sự xem trọng hắn.
“Đau lòng cho cậu ta sao?”
Anh đứng sau lưng ôm lấy eo cô. Từng hơi thở nóng ấm thổi vào tai làm cô không khỏi giật mình.
“Anh..”
Phỉ Nhược tức giận nhìn anh, lại nhìn ra phía cửa, chỉ sợ có người vào.
“Anh làm sao?”
Thiếu Minh vừa nói vừa ép sát vào người cô, môi đưa gần đến môi cô.
“Vô sỉ”
Phỉ Nhược quay mặt đi chỗ khác né anh. Trong l*иg ngực dần lan tràn một ngọn lửa tức giận.
“Anh vô sỉ? Là ai hôm qua ở dưới thân anh rêи ɾỉ? Là ai không ngừng cầu xin anh thỏa mãn? Hửm?”
Thiếu Minh nắm lấy cằm cô, mắt nhìn thẳng vào mắt cô, như muốn lột trần tất thảy những việc đáng xấu hổ của cô.
Chát.
Âm thanh vang dội vang lên. Thiếu Minh sững sờ, cảm giác nóng rát lan tràn trên mặt, trên má anh in hằn năm dấu tay của cô.
Phỉ Nhược hơi thở phập phồng, bàn tay cũng ửng đỏ, đẩy mạnh anh ra bước ra ngoài, bỏ lại anh với cơ thể cứng đờ.
“Phỉ Nhược”
“Ngài Joke, tôi có việc bận, xin phép về trước. Mong có cơ hội gặp lại”
Vừa ra ngoài cô đã thấy Joke, chỉ kịp nói với anh ta vài câu rồi bỏ đi, tâm tình thấp đến cực hạn.
Cô biết ngay sẽ không có chuyện gì tốt lành mà. Đáng lẽ ra cô không nên đi, bây giờ nghĩ lại thật hối hận. Ngay lúc này cô chỉ muốn nhanh về khách sạn, nhào vào lòng cậu.
“Minh, Phỉ Nhược cô ấy..”
Joke vừa thấy Thiếu Minh đi ra đã không kiềm được thắc mắc mà ngăn anh lại. Chỉ tiếc chưa hỏi được gì đã bị Thiếu Minh cắt ngang.
“Tôi có việc về trước, gặp cậu sau”
Vừa dứt lời, anh đã vội bỏ đi.
“Này, đừng quên lời hứa của cậu”
Thiếu Minh không nói gì, chỉ đưa dấu tay ok lên rồi vội vàng đuổi theo Phỉ Nhược, chỉ là cô đã bắt một chiếc xe đi mất, anh chỉ còn biết thở dài, chán nản bắt một chiếc khác về.
*****
“Quân, ah..”
“Nhan…”
Thiếu Quân đỡ Tố Nhan đứng xuống sàn, xoay người cô lại, lại giữ chặt lấy hông cô, mạnh mẽ tiến vào từ phía sau.
“Ahh…”
Thiếu Quân thỏa mãn nghe tiếng rên của cô, một tay đưa lên phía trước nắm lấy ngực cô xoa bóp, cảm giác sung sướиɠ vô cùng.
Trong lúc kí©ɧ ŧìиɧ, cậu lơ đễnh lướt qua ngón áp út của cô, nhìn chiếc nhẫn trên tay cô, cậu thấy thật chướng mắt, tốc độ ra vào của cậu chậm dần rồi dừng hẳn.
“Quân?”
Tố Nhan đang hứng tình, chợt hụt hững bởi sự dừng lại của cậu, hai tay nắm chặt mép bàn, không khỏi thắc mắc xoay đầu lại. Chỉ thấy Thiếu Quân hơi cúi người xuống, lấy ra một chiếc hộp nhỏ trong túi quần.
“Cái này..ah”
Không đợi cô hỏi hết thắc mắc, cậu lại tiếp tục luật động, kéo lấy bàn tay đeo nhẫn của cô lên, không chần chừ mà tháo ra, nép xuống sàn, lại lấy chiếc nhẫn trong hộp ra đeo vào tay cô.
Nhìn chiếc nhẫn do chính mình mua đeo trên tay cô, tâm trí không khỏi thỏa mãn mà hôn lên, chiếc hộp lại bị ném lăn lóc cạnh chiếc nhẫn cưới của cô.
“Quân”
Tố Nhan nhìn một màng này, thâm tâm liền hạnh phúc, nhỏ giọng gọi tên cậu.
******
“Không cần thối lại”
Thiếu Minh vừa xuống xe, đã thấy Phỉ Nhược bước vào thang máy. Bản thân lại không có tâm trạng để đuổi theo nữa. Có lẽ nên đợi một thời gian để cô bình ổn.
Bản thân anh cũng trở về phòng của mình.
Hết chap 28.

Bình luận (0)

Để lại bình luận