Chương 31

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 31

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Minh bối rối lau nước mắt cho cô, bản thân chỉ toàn cảm giác bất lực.
Cô không nói gì, chỉ toàn nước mắt rơi, sự luật động dần trở nên yếu ớt, chỉ biết gặm lấy môi anh.
Anh bị cô hôn lấy, cảm giác mặn chát lan tràn khắp khoang miệng. Trong tích tắc liền ôm lấy cô lật ngược lại, để cô nằm dưới thân mình.
Thiếu Minh nhìn cô, rồi đau lòng. Cô như đứa trẻ không ngừng thút thít khóc. Còn anh thì có nhiệm vụ dỗ dành đứa trẻ ấy.
“Ngoan, đừng khóc nữa”
Anh đưa một tay lên lau nước mắt cho cô, lại vuốt ve xuống dưới nâng cằm cô lên hôn lấy, dịu dàng mà ân cần.
Cảm nhận thế giới dưới thân đã yên tĩnh hơn, anh liền ngồi dậy, nắm chặt eo cô bắt đầu di chuyển.
“Ah..hưʍ..”
Nơi tư mật lần nữa bị anh khuấy động, không ngăn được mà phát ra tiếng rêи ɾỉ. Bản thân cô bây giờ hoàn toàn thả lỏng, tận hưởng sự xâm chiếm của anh.
Cô nhắm hai mắt lại, tay nắm lấy ga giường. Để mặc anh hì hục trên thân mình.
Thiếu Minh thấy cô đã hoàn toàn thả lỏng, anh một đường công thành cướp đất, mạnh mẽ ra vào trong cô. Một tay đưa lên xoa ngực cô, nhìn từng biểu cảm trên gương mặt cô.
Lại nhấp thêm một lúc, anh ghì mạnh hông cô, nhấp một cú thật mạnh, giật giật cơ thể đem toàn bộ mầm móng gieo vào trong cô.
“Ah…”
Phỉ Nhược ghì mạnh chăn, cả cơ thể cong lên tiếp nhận tinh hoa của anh. Ngay sau đó liền thả lỏng cơ thể, ánh mắt mơ màng mở ra nhìn anh, hơi thở dồn dập, bên dưới vẫn còn cảm giác co rút, không ngừng ngậm chặt rồi lại thả lỏng vật nóng của anh.
Hai người im lặng nhìn nhau, chợt anh cúi xuống mơn trớn môi cô. Lại nghĩ đến gì đó, thoáng nhìn qua đồng hồ trên tường. Nhẹ nhàng đưa tay vén vào cọng tóc lòa xòa trên trán cô.
“Nghỉ ngơi chút đi”
Bỏ lại một câu, anh liền đứng dậy lấy đồ vào phòng tắm.
Phỉ Nhược không nói gì, nhìn anh dần  vào phòng tắm, lại nằm thẩn thờ một lúc. Chợt cô lẫn thẫn ngồi dậy mặc đồ vào, không để lại một lời đã rời khỏ phòng.
*****
Cạch.
Thiếu Minh mở cửa phòng tắm bước ra, mày thoáng nhíu chặt khi không thấy cô đâu, trong lòng không khỏi lo lắng.
Cô ấy đi đâu rồi vậy chứ?
Thắc mắc bước lại giường ngồi xuống, nhìn thoáng qua giường rồi lại thở dài, tay không khỏi đưa lên xoa trán.
“Aii, sao mọi chuyện lại rối tung thế này?”
Anh đau đầu vò lấy tóc mình, sau đó quyết định đứng dậy đi ra ngoài, chỉ là vừa mở cửa đã thấy Tố Nhan đứng ở đó, một bộ dạng định mở cửa bước vào.
“M..Minh”
Vừa thấy anh, Tố Nhan không khỏi sửng sốt, tim thoáng đập mạnh.
“Anh, về lúc nào?”
Thiếu Minh cũng sửng sốt như cô, nhưng trong đầu anh đang nghĩ đến người con gái ấy, chỉ trả lời qua loa.
“Anh mới về thôi”
Tố Nhan nghe vậy cũng không để tâm mấy, chỉ đang nghĩ tất cả những lí do có thể để biện hộ cho sự biến mất của mình.
“À. Em…”
“Anh có chút việc, nói chuyện sau”
Thiếu Minh đang sốt ruột, không đợi cô nói hết câu đã vội chen ngang, chuẩn bị cất bước rời đi. Nhưng chưa đợi Tố Nhan thở phào nhẹ nhõm đã vội hỏi một câu.
“À, em có thấy Phỉ Nhược đâu không?”
Biết đâu Tố Nhan đã gặp Phỉ Nhược  trên đường về phòng.
“Phỉ Nhược? Không phải em ấy đi với anh sao?”
Tố Nhan thoáng bất ngờ, nhưng nhiều hơn là chột dạ. Cô và chồng người ta mới vừa…
“Hưʍ. Em vào nghỉ trước đi”
Dứt lời Thiếu Minh đã vội đến thang máy ấn lên tầng ba.
Phỉ Nhược, em đi đâu rồi chứ?
Anh không nghĩ trong lúc này cô còn tâm trạng để trở về phòng cùng con người ấy. Nhưng ngoài nơi đó anh không biết tìm ở đâu nữa.
Cốc cốc.
Đứng trước cửa phòng Thiếu Quân, anh hồi hộp gõ cửa. Thà rằng cô ở đây khóc lóc còn hơn nghĩ quẩn mà gây hại cho bản thân. Anh muốn nhanh chóng, nhanh chóng nhìn thấy cô.
“Anh hai?”
Thiếu Quân thoáng nhíu mày. Tố Nhan vừa đi, anh đã xuất hiện ở đây. Không phải phát hiện ra gì rồi chứ. Nhưng câu hỏi của anh lại bất ngờ hơn cậu tưởng.
“Phỉ Nhược đã về chưa?”
“Phỉ Nhược sao? Cô ấy chưa về. Em nghĩ cô ấy sẽ về với anh”
Cô ấy không về với anh hai sao? Có khi nào…
Không hiểu sao cậu lại sợ cô bắt gặp cảnh vừa rồi. Trong lòng không khỏi lo lắng.
“À cô ấy gặp bạn nên rời hội nghị trước. Bây giờ có chút chuyện muốn gặp thôi. Khi nào Phỉ Nhược về báo lại cho anh”
Thiếu Minh bỏ lại một câu rồi vội vàng rời đi.
Nhược Nhược, rốt cuộc em đã đi đâu?
******
Tách tách…
Mưa rồi.
Cơn mưa đầu tiên ở Paris sau những ngày trời quang mây tạnh.
Bầu trời âm u, cơn mưa trút xuống thật bất ngờ. Những hạt mưa hiện ra thật rõ dưới ánh đèn điện.
Ánh đèn chiếu sáng khắp con đường, chiếu sáng cả cơn mưa nặng hạt, chiếu sáng luôn cả…người con gái đang cô độc bước đi dưới mưa kia.
Hết chap 31.

Bình luận (0)

Để lại bình luận