Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Minh từng bước đến gần Phỉ Nhược, trên người mang hơi thở nguy hiểm.
Phỉ Nhược nhìn anh đứng trước mặt, một cảm giác đau nhói nơi eo liền truyền đến.
Anh giữ lấy eo cô siết chặt, một tay nâng cằm cô lên nhìn thẳng vào mặt mình. Giọng nói như có như không phát ra.
“Ai cho phép em mặc chiếc váy này?”
Phỉ Nhược trên dưới đều bị anh giữ lấy, trong đầu vẫn còn ngơ ngác, hai tay vẫn còn cầm rượu và ly, dường như phản kháng anh là điều không thể.
Cô bị anh ép sát mà hỏi, có lẽ vì quá say nên không biết sợ là gì.
“Sao vậy? Sợ vấy bẩn váy của Tố Tố nhà anh à?”
Anh không nghĩ cô sẽ hỏi lại như vậy, trên môi còn kèm theo nụ cười thách thức làm anh không khỏi híp mắt lại. Anh đã hơi thả lỏng eo cô ra nhưng bàn tay nơi cằm bất giác siết chặt hơn.
“Em cũng biết chiếc váy này là của cô ấy mà còn cố mặc?”
Không biết từ đâu, một cơn nhức nhối tụ lại tại trái tim cô. Chỉ muốn ngay lập tức thoát khỏi anh mà rời khỏi đây.
Phỉ Nhược bĩu môi, nhân lúc anh thả lỏng mà xoay người để thoát khỏi anh, giọng nói mang vài phần ủy khuất.
“Không cho mặc thì thôi, cởi ra là được chứ gì”
Chỉ là vừa xoay người lại, cả phần lưng của cô đều dán chặt vào vòm ngực nóng bức của anh.
Thiếu Minh ôm lấy eo cô kéo sát vào cơ thể, hơi ấm nóng phả vào tai cô.
“Chưa hoàn thành nhiệm vụ đã muốn cởi ra rồi ư?”
Phỉ Nhược thoáng nhíu mày.
Nhiệm vụ? Nhiệm vụ gì chứ? Không phải chỉ là mặc một chiếc váy thôi sao.
Thiếu Minh nhận thấy sự khó hiểu trong ánh mắt cô, một bàn tay anh cách một lớp vải mỏng mà xoa nắn bầu ngực của cô, một tay khác cũng đưa xuống chiếc mông của cô mà xoa nhẹ.
Thật mềm, cũng thật mịn màng. Anh thích cảm giác này.
“Nhìn xem, đồ lót em cũng không mặc, không phải có ý muốn quyến rũ anh sao. Bây giờ châm lửa thành công, lại muốn bỏ của chạy lấy người? Nếu là Tố Tố, cô ấy đã thật tốt mà làm tròn trách nhiệm của mình rồi”
“A..”
Vừa dứt lời anh bóp mạnh vào ngực cô, đôi môi ngậm lấy vành tai cô mà kɧıêυ ҡɧí©ɧ.
Từ lúc mở cửa ra, thấy cô lắc lư mà xoay đến gương, lại thấy cô một thân quyến rũ mà ngắm nghía cơ thể mình, anh đã không nhịn được mà miệng đắng lưỡi khô, chỉ muốn ngay lập tức mà hòa quyện với cô.
Mặc dù cô mặc trên người là váy của Tố Tố, nhưng cảm giác thật sự quá khác, cô quyến rũ mà lại trong sáng, làm anh chỉ muốn dạy hư cô.
Phỉ Nhược vốn đã say, vừa nghe anh so sánh mình với Tố Tố thì bức rức vô cùng.
Cô và Tố Tố thì liên quan gì nhau mà đi so sánh chứ.
Hừm, đã vậy cô phải cho anh thấy cô có thể làm tốt hơn cô ấy rất rất nhiều.
Suy nghĩ vừa phát ra trong đầu, tay cô đã rót ra một ly rượu mà uống cạn. Sau đó cả chai và ly đều bị cô ném sang một bên.
Tiếng loang choang làm Thiếu Minh không khỏi ngỡ ngàng. Cùng lúc đó Phỉ Nhược cũng xoay người lại, ánh mắt kɧıêυ ҡɧí©ɧ mà nhìn anh. Đưa hai tay lên kéo đầu anh xuống, môi cô liền ngậm lấy môi anh.
Mùi rượu nồng nàn trong khoang miệng hai người, sức nóng dần lan tỏa, đốt cháy mọi giác quan của cả hai.
Thiếu Minh từ thế bị động đã trở thành chủ động. Lưỡi luồn lách trong miệng cô, hút cạn mật dịch của cô.
“Ưʍ..”
Phỉ Nhược nhận thấy anh đã hứng tình, đắc thắng mà rời khỏi môi anh. Đôi môi sưng đỏ, bóng loáng nước không ngừng mấp máy.
“Tố Tố của anh là làm như thế này sao?”
Yết hầu Thiếu Minh không ngừng lên xuống. Một Phỉ Nhược yêu mị, ánh mắt luôn mang nét kɧıêυ ҡɧí©ɧ thế này anh chưa bao giờ thấy.
Anh chỉ muốn ngay lập tức, ngay lập tức chiếm đoạt cô.
Phỉ Nhược nhẹ nhàng di chuyển bước chân theo điệu nhạc, hai tay cô vẫn ôm lấy cổ anh làm anh phải bước theo.
“Em đẹp không?”
“Đẹp”
Không biết từ khi nào cô đã thu lại ánh mắt kɧıêυ ҡɧí©ɧ, chân vừa bước vừa thều thào hỏi anh.
“Vậy giữa em và Tố Nhan, ai đẹp hơn?”
“…”
Bước chân của cô bỗng dừng lại. Sự im lặng của anh làm cô thầm khinh bỉ bản thân. Cô thật ngu ngốc mới hỏi câu hỏi này.
“Tố Nhan phải không? Vậy cho nên cả anh và Thiếu Quân, đều yêu chị ấy”
Giọng nói của cô yếu ớt hẳn.
Cô hỏi để làm gì chứ? Tại sao lại cố moi móc cái sự thật phũ phàng ấy ra để tự làm đau bản thân mình.
Thiếu Minh nghe cô tự biên tự diễn thì không khỏi nhíu mày. Trong phút chốc đã xoay người cô lại đẩy sát vào tường. Hai tay một đường kéo váy cô lên đến hông. Một tiếng “roẹt” đồng thời vang lên.
Người phụ nữ đáng chết, nếu không trừng phạt em một lần thì em sẽ không bỏ cái tật tự ý xuyên tạc ý tứ người khác mà.
“Á”
Một cơn đau xé thịt ập đến làm cô phải thét lên. Răng cắn chặt, cả gương mặt đều nhăn nhó.
Hết chap 41.

Bình luận (0)

Để lại bình luận