Chương 47

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 47

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người được hỏi là Thiếu Minh nhưng người hồi hộp lại là Phỉ Nhược. Hai người họ cái gì cũng làm nhưng chưa ai đề cập tới chuyện tình cảm.
Cô cũng thật muốn biết, cô đối với anh là loại tình cảm gì, hay chỉ mình cô tự mình đa tình.
Mọi người cũng hồi hộp mà chờ đợi câu trả lời từ anh.
Thiếu Minh không biểu hiện gì quá lớn, trước ánh mắt của mọi người, nhàn nhã nâng ly rượu lên uống, không nhanh không chậm buông ra một câu.
“Tôi chọn thử thách”
Hềy, đùa bọn họ sao chứ? Có hay không cũng không cho họ biết được sao.
Phỉ Nhược thoáng hụt hững, trong lòng nghẹn lại bao nhiêu khúc mắc, lại như mơ hồ đoán được gì đó.
Anh đây là không yêu, nhưng vì thương hại cô mà không nỡ nói ra sao?
“Lão lớn à, anh cũng quá thích trêu người đi”
Nhị Đầu thực bất mãn, uổng công cậu ta giúp đỡ như thế.
“Anh muốn thử thách chứ gì. Vậy anh, chụt chụt, hôn chị dâu nhỏ một phút. Thế nào?”
“Wow wow, ý kiến hay”
Muốn né tránh? Cậu ta cũng quyết không cho anh đường lui, để xem anh làm thế nào.
Nhị đầu hào hứng trở lại, cực kì vui vẻ mà đưa ra thử thách, còn chu chu miệng ra một cách gợi đòn không khỏi làm mọi người phấn khích theo.
“Hôn đi, hôn đi”
Tiếng cổ vũ nồng nhiệt của mọi người làm Phỉ Nhược chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống. Gì vậy chứ? Sao cứ lôi cô vào? Rõ ràng người bị quay trúng là anh mà.
“Khụ khụ..”
Thiếu Minh ho khẽ vài tiếng, ngay khi mọi người và Phỉ Nhược không biết anh muốn làm gì thì một lực đạo kéo lấy eo cô, trong phút chốc môi cô bị chiếm lấy.
Cô cứng người, không dám hít thở, bị động để anh từng chút, từng chút xâm chiếm đôi môi. Từ mơn trớn bên ngoài, dần dà luồn lách vào bên trong, cảm nhận chiếc lưỡi của anh đi khắp khoang miệng, lại dây dưa chiếc lưỡi của cô.
“Ưʍ… ha”
Phỉ Nhược bị thiếu dưỡng khí, cố gắng hít thở, một tiếng rên bất chợt thốt ra. Nó như chất xúc tác tác động đến dây thần kinh của Thiếu Minh, chỉ muốn làm hơn thế nữa.
“Này này, dừng lại dừng lại”
“….”
“Haha, đã hơn một phút rồi đấy, anh muốn ăn luôn chị dâu ở đây sao”
Cả đám người thấy anh được nước làm tới, lại không muốn anh được thõa mãn. Bắt đầu hò hét phá đám.
Sao lại có kiểu người không muốn nói yêu người ta mà lại muốn ăn không như thế chứ.
“Đủ, đủ rồi”
Phỉ Nhược đẩy anh ra, hít lấy hít để. Chỉ là chưa kịp bình ổn, câu nói của anh làm cô muốn ngất luôn tại chỗ.
“Mọi người ra ngoài đi”
Ra, ra ngoài? Nói bọn họ sao?
“Anh, vô sỉ”
Phỉ Nhược vừa tức vừa ngượng, không biết đối mặt với mọi người thế nào, đen mặt vứt lại một câu cho anh rồi cầm túi bỏ đi.
“Nhược Nhược”
Thiếu Minh nhìn cô bỏ đi thì vội vàng đuổi theo, bỏ lại một đám người còn đang ngẩn ngơ, chỉ một lúc sau anh đã nghe thấy tiếng cười ầm lên phía sau lưng.
Mặc kệ, đuổi theo cô mới là quan trọng.
******
“Còn giận sao?”
“Anh đoán xem”
Phỉ Nhược ngồi trong xe, không cho anh bộ mặt tốt, hững hờ mà buông lại một câu.
Thiếu Minh biết cô ngại mới tức giận, nhưng ở trước đám người đó thì cần gì ngại chứ, anh chỉ giúp cô tập quen dần thôi.
“Bây giờ làm gì em mới hết giận”
“Về”
“Em..”
Bộ mặt bướng bỉnh này của cô lần đầu tiên anh nhìn thấy, có cảm giác bất lực không biết làm sao.
Phỉ Nhược nghe anh nói nữa vời, len lén liếc nhìn anh, nhìn anh thở dài lại thấy buồn cười. Trong đầu lại chợt xẹt qua một chuyện. Gương mặt từ lạnh lùng chuyển sang nịnh nọt, giọng nói cũng hết sức ngọt ngào.
“Viện trưởng…”
“Hửm?”
Cô đây là giận quá mà não có vấn đề luôn sao?
Đang tức giận lại trở nên thân thiết rồi. Còn viện trưởng? Định giở trò gì chứ.
“Em dễ giận cũng dễ quên lắm. Mai cho em nghỉ làm một buổi là được rồi”
Phỉ Nhược nở nụ cười tươi rói, rất vui vẻ mà đưa ra ý muốn của mình.
Yêu cầu của cô làm anh không khỏi bất ngờ. Hơi nghi ngờ mà nhìn cô.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Cô gật gật đầu mà cười.
Suýt nữa cô đã quên mất, mai là khai trương bệnh viện của Đàm Trạch. Nhân cơ hội này xin nghỉ luôn không phải là rất tốt hay sao.
“Nếu được thì cho em nghỉ luôn một ngày”
Cô và Đàm Trạch cũng nên ôn lại chút chuyện cũ chứ nhỉ.
“Em sẽ hết giận?”
Không cần biết cô xin nghỉ làm gì, chỉ cần cô trở lại bình thường là được. Huống hồ chuyện này quá đơn giản, anh ngu gì mà không đồng ý chứ.
Phỉ Nhược lần nữa cười tươi mà gật đầu. Vốn dĩ cô chỉ là hơi ngại, để một thời gian cô lại bình thường thôi.
“Vậy được rồi, vào nhà thôi”
Thiếu Minh vừa nói vừa cầm đôi cao gót của cô bước xuống xe, đi qua phía bên kia mở cửa xe rồi mang vào cho cô.
Cũng chỉ vì cô quá ngượng nên khi anh đuổi theo, cô đã cởi đôi cao gót ra chọi anh, cũng may là anh né được.
Lúc đó anh thầm nghĩ, hóa ra đằng sau một cô gái ít nói, hiền lành này là bộ mặt của một đứa trẻ bướng bỉnh và khó chiều.
“Được rồi, vào thôi”
Hai người cứ thế, một trước một sau bước vào nhà mà không hay biết, có một đôi mắt đang quan sát họ qua ô cửa sổ.
Tố Nhan siết chặt tay, trái tim như có gì đó đâm vào.
Trái tim của cô, sao lại nhói lên vậy?
Hết chap 47.

Bình luận (0)

Để lại bình luận