Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Wow, thím Lương à, hôm nay có canh hải sản sao?”
Phỉ Nhược hít một hơi, nhìn nồi canh trước mặt, miệng không ngừng cảm thán.
Thím Lương cười nhìn cô, tiện tay đưa cái vá trên tay cho cô.
“Haha, nếm xem, ngon không?”
Cô nhận lấy, múc một ít nước canh lên nếm thử, không biết là canh ngon hay do tâm trạng tốt, rất hào hứng mà buông lời ca ngợi.
“Ứm.. very good”
Dứt lời lại chĩa vá vào múc thêm một chút, một bộ dạng cực kì sung sướиɠ. Khi quay qua thím Lương thì không khỏi ngơ ngác.
“Sao, thím nhìn con chằm chằm vậy?”
Vừa nói tay còn đưa lên lau mép.
Bộ mặt cô dính gì sao?
“Con… gần đây hơi khác”
Thím Lương nhìn cô cười, một nụ cười đầy ẩn ý, cả câu nói cũng ẩn ý không kém.
“Khác? Khác cái gì ạ?”
“Mùi vị phụ nữ”
Thím Lương bỏ lại câu đó, kèm thêm một kiểu cười trải đời cho cô rồi đến phía bên kia lau bàn.
Phỉ Nhược sau khi nghe xong thì mặt không khỏi đỏ lên, tay áp vào má kiềm chế sự nóng ran trên mặt. Một bộ dạng cực kì thẹn thùng.
Người già quả tinh ý. Chính cô còn không biết bản thân đã thay đổi. Mà “mùi vị phụ nữ” là do với Thiếu Minh…
A a, cô không muốn nghĩ nữa.
“Haha, nhìn con kìa. Mà hình như mọi người về rồi, để thím dọn cơm lên”
“Con phụ thím”
———-
“Tiểu Lạc ngoan, cất bức tranh đó đi được không?”
“Nhưng con muốn ngắm mà”
Lạc Lạc trong miệng ngậm cơm, vẫn cố chu môi nhỏ đáp lại anh.
Thiếu Minh thật không chịu nổi nữa rồi. Nhìn gương mặt ai nấy đều cố nhịn cười, anh chỉ muốn ngay lập tức mà kiếm một cái lổ chui xuống.
“Tí nữa con sẽ vẽ thêm bé cún, bé mèo, tiểu gà gà nữa.. không, không, phải để cho mẹ vẽ. Cả ba người chúng ta cùng vẽ… Mẹ thích không? Ba nữa, ba thích không?”
Lạc Lạc nói xong hết quay qua Tố Nhan, lại quay qua Thiếu Minh, ánh mắt mong chờ câu trả lời của hai người.
“Tất nhiên là thích rồi”
Tố Nhan véo má cô bé, trên môi còn treo nụ cười ngỡ như rất hạnh phúc, ánh mắt hơi đánh về phía anh.
Thiếu Minh chỉ cười cười xoa đầu Lạc Lạc.
Nụ cười hạnh phúc của Tố Nhan thật đẹp, nhưng trong mắt anh lại cực kì chói mắt. Liệu đó là nụ cười từ tận đáy lòng hay chỉ để che mắt gia đình.
Trong phút chốc anh lại bắt gặp ámh mắt Phỉ Nhược.
Vừa chạm mắt anh, cô hơi né đi, một bộ dạng chẳng sao cả, lại tiếp tục ăn cơm.
Cô có thể làm được gì. Cả hai người không ai xác định rõ mối quan hệ. Mà trước mắt cô lúc này là một nhà ba người hạnh phúc, cô có quyền gì mà khó chịu hay bất mãn chứ.
“Dì Phỉ Nhược, cổ dì bị sao vây?”
Giọng nói hiếu kì của Lạc Lạc làm Phỉ Nhược thoáng đơ người. Tay đưa lên sờ cổ, sau đó mới lúng túng cười cười.
“À, dì không cẩn thận bị xước da thôi”
Cũng may cô đã lấy băng cá nhân dán lại. Nếu không muốn lấp liếʍ cũng khó.
“Xước gì lại nơi cổ. Đưa anh xem nào”
Thiếu Quân cũng thắc mắc, da cổ khá mỏng, bị xước vào thì nguy hiểm vô cùng. Mà vị trí của cổ nói đưa dao lên cứa thì cậu còn tin.
“Không cần đâu, nhẹ như vết ch.. à vết muỗi cắn thôi. Anh đừng làm quá lên, mọi người nhìn đấy”
Phỉ Nhược vội vàng né tránh. Suýt nữa là cô nói vết chó cắn rồi, chủ yếu là muốn ghim người kia. Nhưng có vết chó cắn nào mà lại nhẹ cơ chứ. Càng nghĩ cô càng thấy tức giận.
Mọi người có thể không chú ý, nhưng Thiếu Minh lại vừa chột dạ lại cao hứng khi đón ánh mắt phẫn nộ từ cô. Mà một màng này cũng bị Tố Nhan đưa vào tròng mắt. Tấm hình kia cũng cứ thế mà hiện trong đầu.
Gì mà bị xước, gì mà vết muỗi cắn chứ? Có chăng là dấu vết mờ ám giữa hai người họ.
Không được, cô phải làm gì đó. Cô không muốn gia đình nhỏ này tan vỡ, cô không muốn con cô không có cha.
———–
Rắc rắc.
Thiếu Quân xoay cổ, xoa bóp bả vai, cố giảm đi sự mệt mỏi, nhìn đống báo cáo trong tay thì không khỏi ngán ngẫm, ánh mắt lơ đễnh lại liếc về phía cửa.
Cô hình như thật sự giận cậu rồi. Nhớ trước kì du lịch, mỗi tối cô luôn đem vào một ly sữa rồi xoa bóp cho cậu. Sưh quan tâm không phải ông chồng nào cũng có được, bây giờ không còn nữa, đột nhiên lại thấy trống trải.
Vứt đống tài liệu trên bàn. Cậu quyết định rồi, hôm nay phải làm lành với cô.
Nhưng mà, lỡ cô lại muốn…
Mặc kệ, tới đó rồi tính.
———-
“Ngủ chưa?”
Một tin nhắn không chủ vị nhưng cũng đủ để hiểu nội dung rồi.
Thiếu Minh ngồi trên mép giường, tay cầm điện thoại hơi ngập ngừng, cuối cùng quyết định nhấn gửi đi. Trên môi bất giác mà cười.
Sao lại có cái cảm giác ở tuổi mới yêu vậy chứ.
Vật trong tay chợt rung nhẹ. Là tin nhắn đến.
“Chưa”
Cộc lốc, không dễ thương chút nào.
Làm ơn đi, anh cũng có lãng mạn chút nào đâu.
“Không được anh…. Nên không ngủ được sao?”
Một câu nói lấp lững, nhìn tin nhắn gửi đi, anh cười rất khoái chí. Thà nói thẳng, đằng này lại “…”, rõ ràng là muốn người kia tự liên tưởng. Rất nhanh đã có tin nhắn đến. Mà nội dung càng làm anh vui hơn.
“Anh chết đi”
Anh có nói làm gì đâu chứ, rõ ràng cô tự nghĩ ra mà.
Cạch.
Cánh cửa phòng tắm mở ra, dời sự chú ý của Thiếu Minh khỏi cuộc hội thoại, tin nhắn đang viết dở cũng bị ngừng lại.
Tố Nhan mặc trên người chiếc váy ngủ quyến rũ, nở một nụ cười mị hoặc với anh.
Hết chap 53.

Bình luận (0)

Để lại bình luận