Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Minh sững sờ nhìn Tố Nhan. Anh không nhìn lầm chứ, cô trong bộ dạng quyến rũ, không ngừng nhìn anh mà cười. Trước đây cho dù có trong mơ anh cũng không thấy được.
Tố Nhan nhìn phản ứng của Thiếu Minh thì rất hài lòng, chậm rãi bước đến cạnh anh, hai tay choàng lên cổ anh, môi kề sát tai anh thì thầm
“Lâu rồi vợ chồng chúng ta…”
“Em, em ngồi xuống trước đi”
Câu nói bị cắt ngang, Thiếu Minh giữ lấy hông Tố Nhan, hơi đẩy cô ra.
Chuyện này quá bất ngờ, trong phút chốc anh không phản ứng kịp.
Cô đây là bị làm sao? Giữa cô và Thiếu Quân có vấn đề gì sao chứ?
“Anh không muốn sao?”
Lòng Tố Nhan chùn xuống vô tận. Anh vậy mà lại từ chối cô, lại đẩy cô ra khỏi anh. Từ khi nào, cô đã bị thay thế rồi. Từ khi nào, anh và Phỉ Nhược…
“Anh nhớ ra cái này, muốn đưa em”
Thiếu Minh không biết trả lời thế nào, trong đầu thoáng qua một vật, bước đến chiếc áo của mình lục lọi. Anh biết trả lại cô lúc này không ổn, nhưng anh hết cách rồi.
Tố Nhan từ hụt hững lại chuyển sang hiếu kì. Anh muốn đưa cô thứ gì chứ?
Quà tặng? Hôm nay đâu phải kỷ niệm ngày đặc biệt nào đâu.
Hay là vật gì của cô? Cô cũng đâu mất thứ gì quan trọng để anh phải cất giữ như thế.
Tố Nhan chăm chú quan sát cử chỉ của anh, đến khi nhìn thấy vật anh lấy ra, cả cơ thể không khỏi run rẩy, tim đập mạnh. Theo phản xạ tay chạm lên ngón áp út.
“Phỉ Nhược “vô tình” nhặt được hôm du lịch, nhờ anh trả lại cho em”
Tố Nhan vội giấu bàn tay đeo nhẫn ra sau lưng, tay còn lại cầm lấy chiếc nhẫn, giọng bối rối.
“Minh, cái này em…”
“Nhẫn cưới nên cất giữ cẩn thận”
Không để Tố Nhan nói hết câu, anh đã cắt ngang. Bắt anh đứng đây nghe cô giải thích ư. Cô càng nói lại càng rắc rối thôi. Chi bằng làm lơ đi.
Thiếu Minh bỏ lại câu đó cho cô rồi vào phòng làm việc. Tố Nhan chôn chân ở đó, bao lời nói đều nghẹn lại cổ. Đến khi bình ổn tâm trạng mới vội vàng tháo chiếc nhẫn của Thiếu Quân tặng ra rồi mang nhẫn cưới vào.
Sao cô lại quên mất chuyện này chứ? Liệu anh có nghi ngờ gì không? Còn cả Phỉ Nhược, không phải cũng biết gì đó rồi chứ?
Tố Nhan thất thần ngồi lên giường, nắm chặt chiếc nhẫn của Thiếu Quân trong tay. Trong đầu là một mớ hỗn độn.
Có phải, cô ích kỷ quá rồi không?
Có phải, Phỉ Nhược đã biết tất cả nên muốn trả thù cô?
Có phải, dây dưa với Thiếu Quân, bây giờ phải trả giá.
Nếu phải lựa chọn…
———
Lâu vậy rồi, sao còn không đáp lại cô chứ?
Phỉ Nhược ôm lấy điện thoại lăn lộn, lâu lâu lại đưa lên nhìn. Ngay lúc muốn nhắm mắt ngủ thì màng hình phát sáng.
“Anh sợ chết rồi, em sẽ buồn”
Tự luyến.
Cô âm thầm khinh bỉ anh, môi lại khẽ cười.
“Phỉ Nhược”
Giọng nói sau lưng làm cô không khỏi hoảng hốt, vội bỏ điện thoại xuống gối, lúng túng ngồi dậy.
“Có, có chuyện gì sao?”
“Còn giận anh?”
Thiếu Quân nhận thấy sự bối rối trên gương mặt cô, nhưng ngay lúc này cậu không quan tâm bằng việc phải làm hòa với cô. Chỉ nhẹ giọng hỏi.
“Giận? Chuyện gì chứ?”
Phỉ Nhược hơi chậm tiêu trước câu hỏi của cậu. Ngơ ngác mà hỏi lại, sự chú ý chỉ đặt trên chiếc điện thoại.
“Em thật sự không có giận anh?”
Thiếu Quân hơi nghi ngờ mà hỏi lại.
Không giận thì sao lại lạnh nhạt với cậu như vậy chứ.
Phỉ Nhược gât gật đầu thay câu trả lời. Cô chỉ muốn gật cho nhanh để cậu đi ra thôi.
“Vậy được rồi”
Thiếu Quân thoáng nhẹ lòng. Tuy không thật sự tin tưởng, nhưng ít ra cô không còn nói với cậu bằng lời nói gay gắt hay thái độ điên cuồng nữa.
Phỉ Nhược nhìn cậu, khẽ cười, trong lòng lại không dễ chịu chút nào.
Sao còn chưa chịu đi ra chứ?
Ơ?
Cô ngơ ngác nhìn Thiếu Quân ngồi xuống giường, tay vuốt tóc cô, vẫn là cử chỉ dịu dàng lúc mới cưới.
“Khó chịu gì phải nói ra với anh, đừng để trong lòng”
Nói ra? Chỉ sợ anh không dám nghe thôi.
“Em biết rồi. Anh, làm việc xong rồi sao?”
Tên kia sẽ không chờ tin nhắn của cô chứ?
Phỉ Nhược không nhận ra, cô đang nôn nóng, sự nôn nóng của thiếu nữ mới biết yêu. Mỗi phút giây chỉ muốn nói chuyện với người kia.
Vẫn là cảm giác đó. Cảm giác cô không còn là của cậu. Cái cảm giác, tâm trí cô luôn ở bên ai đó. Mà “ai đó”, không phải là cậu.
“Phỉ Nhược”
Cậu nhỏ giọng thều thào.
“Hả?”
Phỉ Nhược thoáng ngơ ngác. Cậu bị sao vậy chứ?
“Không có gì. Anh làm việc đây”
Thiếu Quân lấy lại tinh thần, lúng túng chữa lời. Cậu không biết mình bị sao, lời thốt ra không suy nghĩ, định nói với cô gì đó lại chẳng biết là gì.
“Ừm. Vậy em ngủ đây. Anh đừng thức khuya quá”
Phỉ Nhược mừng thầm trong lòng, đáp lại cậu một câu đã vội mò tay xuống gối. Thấy cậu sắp bước ra cửa, ngay lập tức lôi điện thoại ra, nằm xuống đưa lưng về phía cửa, vội xem tin nhắn.
3 tin nhắn đến.
“Ngủ rồi?”
“Ngại?”
“Này”
Cô chăm chú đọc tin nhắn mà không bay biết, Thiếu Quân còn ở trong phòng.
Trước khi bước ra ngoài, cậu thoáng quay lại nhìn cô, chỉ thấy cô nằm đưa lưng lại phía mình, từng đường cong cứ thế hiện ra. Không thể phủ nhận, dạo này cô quyến rũ hơn rất nhiều. Không phải kiểu quyến rũ thể hiện ở bên ngoài, mà là kiểu dịu dàng nữ tính, thêm chút trưởng thành.
Không hiểu sao cậu lại thay đổi quyết định, chậm rãi quay lại giường, không một tiếng động nằm xuống cạnh cô.
!!!
Gì vậy?
Cảm nhận động tĩnh phía sau lưng, Phỉ Nhược không khỏi đơ người, vội úp điện thoại xuống.
“Hôm nay hơi mệt, anh muốn ngủ sớm”
Thiếu Quân vừa nói vừa ôm lấy eo cô. Phỉ Nhược như cá nằm trên thớt. Chỉ khác, con cá sẽ vùng vẫy để thoát thân, còn cô đến thở cũng không dám. Để mặc cho cậu ôm lấy.
Thôi thì coi như đã ngủ vậy.
Cô ôm lấy điện thoại, không đáp lại Thiếu quân, cưỡng ép bản thân vào giấc ngủ. Bỏ mặc người nào đó…
Thiếu Minh đen mặt nhìn màng hình.
Được lắm, dám xem mà không chịu trả lời. Để xem mai anh phạt em thế nào.
————
“Viện trưởng, anh xem với tình trạng của bệnh nhân này, dùng phương pháp nào là tốt nhất?”
Mộc Nghị đứng trước bàn làm việc của Thiếu Minh, tay chống lên bàn chỉ vào bệnh án của một bệnh nhân, người hơi cuối thấp, một phần ngực bởi mang áo thiếu vải mà đập vào mắt anh.
Hết chap 54.

Bình luận (0)

Để lại bình luận