Chương 55

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 55

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô thấy thế nào?”
“Với bệnh nhân bị hở van tim thế này, em nghĩ nên phẫu thuật sửa chữa van tim”
Mộc Nghi dứt lời, rất tự tin mà nhìn anh. Thầm nghĩ sẽ ghi điểm đối với anh.
Thiếu Minh nhìn cô ta, cười như không cười, dường như không quá bận tâm đến cái đẹp trước mặt. Trong đầu lại thoáng qua hình ảnh người nào đó.
Ừm, hình như của cô… to hơn.
Anh không ngừng gõ tay lên bàn, để mặc Mộc Nghi uốn éo trước mặt. Dưới ánh mắt mong chờ của cô ta, anh không nhanh không chậm nhấn một dãy số gọi đi.
Không đến ba giây đầu bên kia đã bắt máy. Không đợi người kia thắc mắc anh đã vào thẳng vấn đề.
“Đến phòng anh”
Mộc Nghi nhíu mày, chưa kịp phản ứng đã nghe tiếng gõ cửa.
“Vào đi”
Phỉ Nhược tiến vào phòng, hơi sửng sốt khi thấy cô ta.
Lại nữa. Sao lúc nào vào phòng anh cũng gặp cô ta chứ? Đây rõ ràng là anh cố ý mà.
Cô nhìn Mộc Nghi, trong vô thức lại cúi xuống nhìn ngực mình.
Một màng này của cô làm anh không khỏi nhịn cười. Giá mà cô cũng ăn mặc như thế. Không được, không được, chỉ anh mới được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cô thôi.
“Bác sĩ Mộc nói nên làm phẫu thuật, em thấy sao?”
Phỉ Nhược còn đang ngơ ngác, nghe giọng nói của anh thì vội quay lại nhìn. Chỉ thấy anh nhìn cô rồi đánh mắt về tập bệnh án trên bàn.
Cô đến cạnh bàn, cầm tập bệnh án chăm chú nghiên cứu, đôi mày thanh mảnh hơi nhăn lại.
“Trường hợp này cũng không quá nặng để phẫu thuật. Chưa kể tốn kém còn nguy hiểm. Nên kết hợp uống thuốc và theo dõi thì tốt hơn”
Phỉ Nhược dứt lời, quay sang nhìn anh, chỉ thấy đáy mắt anh mang ý cười mà nhìn cô. Mặc dù không thích lắm, nhưng chỉ biết quay qua nhìn Mộc Nghi. Anh cứ im lặng vậy thật làm cô lo lắng nha. Cô nói sai gì sao?
“Cô ra ngoài đi”
Mộc Nghi vẫn muốn bảo vệ quan điểm của mình, chưa kịp lên tiếng phản bác đã nghe thấy giọng nói từ tính của anh vang lên.
Hai người phụ nữ nhìn nhau, không rõ là anh nói ai, trong lòng ai cũng khẳng định người anh nói là đối phương.
Một phút trôi qua, cả hai vẫn không có động tĩnh. Phỉ Nhược dần cảm thấy mình yếu thế. Từ khi anh nói câu đó vẫn chỉ nhìn cô, ý là nói cô đi ra đó sao?
Mặt cô tiêu nghiểu, chân hơi mấp máy chuẩn bị rời đi. Ngay lúc đó anh lại cất lời.
“Bác sĩ Mộc, cô còn có gì muốn bàn sao?”
“Hả?”
“Nếu không có, cảm phiền cô ra ngoài một chút được chứ?”
Không để cô ta định thần, anh đã trực tiếp đuổi khách. Câu nói có vẻ khách sáo nhưng người nghe lại chói tai vô cùng.
Mặc dù Phỉ Nhược đang mừng thầm cũng cảm thấy đáng thương thay cô ta.
“À không, tôi đi ngay”
Mộc Nghi dường như không tin điều mình vừa nghe, nhưng vẫn cố giằng lòng, giọng nói nhẹ nhất có thể mà bước ra. Trước khi đi còn thoáng nhìn qua Phỉ Nhược, tay siết chặt.
Sao cô ta lại quên mất sự vụиɠ ŧяộʍ của hai người họ chứ. Bây giờ anh sao có thể che chở cho cô ta làm phật lòng nhân tình được.
Dù gì anh đã phản bội được vợ mình, thì cũng có thể bỏ được người phụ nữ này. Cô ta không tin mình kém cỏi hơn bọn họ.
Phỉ Nhược tròn mắt nhìn Mộc Nghi ra ngoài, vừa quay người lại đã va phải một vòm ngực rắn chắc, một giây sau cả cơ thể đã bị ôm trọn.
“Anh làm gì vậy chứ?”
Cô ngước lên nhìn anh, bất mãn nói.
“Em đoán xem?”
Đoán, đoán. Lúc nào cũng bắt ngườu khác đoán. Anh nói thẳng ra thì sẽ chết sao chứ.
“Muốn bàn công việc cũng không cần cái tư thế này đâu”
Cô hơi đẩy anh ra, giơ luôn tập bệnh án lên để kéo khoảng cách hai người xa hơn.
Đυ.ng tay đυ.ng chân với cô thành thói quen luôn rồi sao.
“Ai nói muốn bàn công việc với em. Anh là muốn phạt em”
Thiếu Minh vừa nói vừa đưa tay rút tập bệnh án bỏ lên bàn, không nói một lời bế bổng cô lên.
Ơ!
“Lí do?”
Phỉ Nhược chới với ôm lấy cổ anh, miệng vẫn cố ra sức đòi công bằng.
“Tối qua dám để anh đợi”
Cũng hơi thuyết phục.
Nhưng mà, đâu phải tại cô chứ.
“Em đâu cố tình. Là tại Thiếu Quân…”
Ặc.
Có phải muốn bảo vệ bản thân đến ngu rồi không. Sao lại nhắc đến Thiếu Quân chứ.
Thiếu Minh sa sầm mặt, không chần chừ mà ôm cô vào phòng nghỉ.
“Thiếu Quân và em làm gì?”
“Không có gì mà.. Á, anh lại sờ cái gì vậy chứ”
“…”
“Lúc nảy món ngon bác sĩ Mộc dâng tận miệng, sao anh không thưởng thức đi chứ? Này, này..”
Mặc cho con cừu non gào thét, con sói già nào đó vẫn thích thú thưởng thức món ăn của mình.
À, cũng không già lắm đâu. Chỉ hơi vô lại thôi.
———-
“Em có ý gì?”
Thiếu Quân nhìn chiếc nhẫn trong lòng bàn tay mình, lại nhìn Tố Nhan. Hô hấp không thông.
Cô hơi ngập ngừng, cuối cùng vẫn quyết định nói ra.
“Xin lỗi. Em không muốn vụиɠ ŧяộʍ thế này nữa. Chúng ta hoàn toàn chấm dứt ở đây đi”
Thiếu Quân cảm tưởng như vừa rơi xuống địa ngục. Trái tim run rẩy, cả cơ thể đều run rẩy. Khó khăn nắm lấy tay Tố Nhan.
“Tại sao? Anh làm gì cho em buồn sao? Em nói đi”
Cậu nắm chặt bả vai cô mà gặng hỏi. Chỉ sợ hơi nới lỏng cô liền biến mất.
“Em muốn toàn tâm toàn ý lo cho gia đình của em. Em quá mệt mỏi khi phải sống trong lo sợ rồi”
Gia đình.
Gia đình của cô.
Gia đình mà cô nói, chỉ có ba người, mà cậu không nằm trong số đó.
Cô thật sự chỉ vì hai chữ “gia đình”  mà sẵn sàng buông tay cậu sao?
Hết chap 55.

Bình luận (0)

Để lại bình luận