Chương 58

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 58

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phỉ Nhược lạnh mặt, giận hờn quay đi chỗ khác.
“Thôi nào, xin lỗi”
Thiếu Minh nhịn cười, nhỏ giọng dỗ giành cô. Bất quá Phỉ Nhược không mấy quan tâm.
Ai bảo anh áp đặt ý nghĩ đó lên cô chứ?
“Thích giận không?”
Không dễ thương chút nào mà.
“Ahh.. ưm”
Thiếu Minh hơi nâng mông cô lên, lại chèn ép đi xuống. Hoa huyệt bỗng chốc bị khuấy động, Phỉ Nhược trong vô thức mà rên lên.
“Thật ngốc”
“Ah..”
Cô bất mãn để anh điều khiển, bức xúc mà không thể phản kháng.
Bị anh nắm trong bàn tay rồi, còn tỏ vẻ giận hờn với anh. Đúng là không biết nhìn tình thế.
Thiếu Minh để cô quỳ hai chân lên giường, cả cơ thể ngồi trên đùi anh, tay cởϊ áσ ngoài lẫn áo trong cô ra, cặp ngực trắng muốt ngay lập tức lắc lư trước mắt. Anh không kiêng nễ tham lam ngậm lấy, cả đầu đều dụi vào bộ ngực tròn trĩnh.
Phỉ Nhược nắm hai bên bả vai anh, hông di chuyển lên xuống, không ngừng nuốt vào nhả ra, ép chặt vật cứng nóng của anh.
Âm thanh hoan ái vang vọng khắp căn phòng, hơi thở cuồng loạn, mùi vị của nɧu͙© ɖu͙©.
————
“Con gái ngủ ngon”
“Mami ngủ ngon”
Tố Nhan hôn nhẹ lên trán Lạc Lạc, đắp chăn lên cho cô bé, tắt đèn rồi trở về phòng.
Cô nhìn thoáng qua cửa sổ, bầu trời đã tối đen, chỉ còn ánh trăng vằng vặc. Thở dài lại nhìn thoáng qua điện thoại.
Bên kia lúc này, hẳn là ban ngày.
Sao lòng lại mơ hồ không yên.
Anh, đang làm gì?
Hai người đó có phải đang…?
Lục danh bạ, tìm một dãy số, lại chần chừ.
Có nên gọi không?
Sợ gọi rồi, người kia sẽ không bắt máy.
Không gọi thì lòng lại bồn chồn.
Cô không thích những thứ mơ hồ, cô muốn ngay lúc này, nghe giọng của anh.
Reng reng.
Ngay lúc Tố Nhan định nhấn gọi đi, điện thoại lại báo hiệu có người gọi đến.
Thiếu Quân?
Cô thoáng nhíu mày, không ngừng đấu tranh.
Sau hôm đó, Thiếu Quân không có biểu hiện gì lớn, không ngờ bây giờ lại gọi cho cô.
Có lẽ cô nên nói rõ ràng với cậu một lần nữa.
“Em đã nói…”
“Cho hỏi cô là người quen chủ thuê bao này sao?”
Tố Nhan thoáng sửng sốt, nhận ra giọng nói bên kia không phải của Thiếu Quân. Loáng thoáng còn có thể nghe thấy tiếng nhạc sập sình, tiếng la hét.
“Phải. Anh là?”
“Người này uống quá say rồi. Tôi gửi cái địa chỉ, cô đến đây được không?”
———–
“Không cần em lo”
Thiếu Quân loạng choạng, khó khăn lắm Tố Nhan mới đưa được cậu vào phòng, nhưng lại bị cậu hất đi.
“Anh tỉnh táo lại được không?”
“Mặc kệ anh”
Thiếu Quân vứt lại một câu, cả cơ thể mềm oặt nằm trên giường, mắt nhắm nghiền.
Tố Nhan thở dài, đi vào phòng tắm, lúc trở ra trên tay cầm một chiếc khăn ấm. Cô nhẹ nhàng lau mặt cho cậu, tay cởi vài cúc áo sơ mi cậu ra, định lau thoáng qua cho cậu thoải mái hơn. Bất quá bàn tay nhanh chóng bị nắm lấy.
“Em yêu anh ấy rồi đúng không?”
Không biết cậu đã tỉnh từ lúc nào, giọng yếu đuối thì thào.
“Em…”
Nhìn thấy vẻ ngập ngừng của cô, cậu cay đắng mà cười.
Nếu cô vì gia đình, cậu còn có cơ hội giành lấy cô. Nhưng trái tim cô đã thuộc về người khác, cậu còn tư cách gì nữa đây.
“Anh hiểu rồi, em đi ra đi”
“Quân, em…”
“Đi đi”
Tố Nhan khó xử nhìn cậu, tay không ngừng nắm chặt lại thả lỏng. Cuối cùng bỏ khăn xuống bàn rồi đi về phía cửa.
“A”
Eo bất ngờ bị ôm lấy, cả cơ thể bị ôm trọn trong l*иg ngực ấm áp.
“Đừng rời bỏ anh”
Giọng nói tuyệt vọng, nó làm tim cô nhói đau.
Tố Nhan kìm nén sự rung động, áp chế khóe mắt hơi cay, cố gắng gỡ tay cậu ra.
“Anh đừng vậy mà”
Thiếu Quân vẫn ôm chặt lấy cô, chỉ sợ buông tay ra, cô và cậu, sẽ thật sự chấm dứt.
“Em đã hứa suốt đời này chỉ yêu anh mà”
Tố Nhan thoáng lặn người. Từng dòng kí ức ùa về.
“Em sẽ yêu anh suốt đời chứ?”
Cậu nam sinh nọ ôm trong lòng người con gái mình yêu, ánh mắt mong chờ mà hỏi cô ấy.
Cô gái ấy cười tinh nghịch, nụ cười ấy thật rạng rỡ, ghi sâu vào lòng người, ghi sâu vào tâm trí cậu.
“Không phải yêu anh suốt đời. Mà suốt đời này, chỉ yêu mình anh”
Không nghĩ đến, cậu còn nhớ nó, những câu nói yêu đương sến sẩm của thời học sinh. Bây giờ, nó lại được dùng để hàn gắn một tình yêu đã sức mẻ.
“Ưʍ… đừng”
Tố Nhan bất ngờ bị xoay lại, môi nhanh chóng bị chiếm lấy.
Nụ hôn này, nói bao nhiêu cuồng loạn thì có bấy nhiêu cuồng loạn. Tuyệt vọng, hi vọng.
Sự chần chừ của cô cho Thiếu Quân biết, cậu vẫn còn cơ hội.
Cậu biết mà, bao nhiêu năm tình cảm, sao có thể nói vứt bỏ là vứt bỏ chứ.
Thiếu Quân không ngừng cướp đoạt từng hơi thở của Tố Nhan. Tay ôm chặt lấy eo cô, dẫn dắt cô về phía chiếc giường.
Tố Nhan, sao lại không phản kháng. Tại sao?
Cả cơ thể nằm trên chiếc giường mềm mại. Tố Nhan tự hỏi bản thân, rốt cuộc cô muốn gì. Tại sao không thể dứt khoát.
Đến khi làn da tiếp xúc với hơi lạnh của không khí, chiếc váy trên người cô đã bị ném xuống sàn, Tố Nhan như người vừa thoát khỏi cơn mê, ánh mắt nhìn thẳng gương mặt si cuồng của Thiếu Quân.
Cô muốn phản kháng, lại không nỡ.
Ánh mắt này, chạm vào nơi yếu đuối nhất trong trái tim cô.
Người đàn ông này, là thanh xuân của cô, là đầu tiên của cô, là người… cô không thể dứt bỏ.
Phải, không thể.
Tố Nhan nắm lấy ga giường, mắt nhắm chặt, buông lỏng bản thân.
Chuyện gì đến, rồi… sẽ đến.
Hết chap 58.

Bình luận (0)

Để lại bình luận