Chương 62

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 62

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Trên đời này chỉ có mẹ là tốt nhất
Đứa trẻ có mẹ giống như vật báu
Sà vào lòng của mẹ
Hạnh phúc vô tận…”
Tố Nhan đang dạy Lạc Lạc hát bài “Mẹ tốt nhất trên đời”.
Cô bé vô tình nghe thấy trên ti vi, vậy mà bắt cô dạy hát cho bằng được.
“Mẹ tốt nhất trên đời”, cô đã là một người mẹ tốt chưa. Làm thế nào mới là tốt nhất cho cô bé.
Hôm nay anh về rồi, những lời muốn nói trước khi anh đi giờ chẳng thể nói nữa.
Mối quan hệ của bọn họ sẽ luôn là một thứ gì đó mơ hồ, không bao giờ tìm thấy lối ra .
“Bác ơi, ba đâu?”
Mãi thất thần, Tố Nhan không chú ý Lạc Lạc đã ra ngoài lúc nào.
Giọng nói non nớt của cô bé vang vọng vào trong.
Thiếu Minh chưa về sao?
Cô trong vô thức mà bước ra ngoài, không kiềm lòng được mà bắt chước Lạc Lạc hỏi tài xế.
“Cậu Minh dường như có việc, bảo tôi về trước”
Đầu Tố Nhan ong ong.
Là đi… cùng Phỉ Nhược?
————-
“Thất thần gì? Xuống thôi”
Phỉ Nhược nhìn khung cảnh trước mắt, ngơ ngẩn ngẩn ngơ như trẻ đi lạc.
Đây, là đâu?
Anh còn khăng khăng với cô là về nhà cơ mà.
“Nhược Nhược”
Thiếu Minh thấy cô vẫn bất động, kiên nhẫn gọi lần nữa.
Cô kéo hồn trở về. Ngây ngốc nhìn anh ngoài xe, vội vàng bước xuống theo.
“Đây là đâu?”
Như anh nói thì đây đúng là nhà, nhưng là nhà ai đây.
“Vào rồi biết”
Thiếu Minh cười ẩn ý, vuốt nhẹ cằm cô rồi đi vào trong.
Phỉ Nhược luốn cuốn đi theo anh, chỉ thấy anh vẫn đứng trước cửa.
Đang đợi ai mở cửa sao?
“Nhập ngày sinh của em vào”
“Hả?”
Đầu óc Phỉ Nhược một lần nữa đình chỉ. Phản xạ cơ thể lại rất nghe lời, tay nhanh nhẹn ấn lên bảng khóa trên tường.
Cạch.
Một tiếng động êm tai vang lên.
Thế này, là thế nào?
Ngỡ như ngôi nhà này, là dành cho cô.
Phỉ Nhược mở được khóa, lại chần chừ không dám đẩy cửa vào. Thiếu Minh lại làm thay cô.
Anh đẩy cô lên trước mình, một tay đẩy cửa ra.
Xuất hiện trước mắt cô…
Tối, một màu tối đen như mực.
Phỉ Nhược cảm nhận được hai bàn tay Thiếu Minh đặt lên vai mình, giọng nói từ tính thúc giục cô vào trong.
“Vào đi”
Cô chậm rãi bước vào, ánh sáng mờ mờ bất ngờ hiện lên.
Bóng trái tim, ánh đèn màu treo lủng lẳng. Cả dưới nền cũng có.
Cô có ngốc đi nữa cũng biết anh làm thế này là để tặng mình. Nhưng mà, ngày gì cơ chứ.
Phỉ Nhược xúc động, từng bước từng bước được anh dẫn dắt vào trong.
Nơi hoành tráng nhất.
Vẫn là những thứ trang trí đơn giản, một bản nhạc nhẹ cùng… một bàn tiệc.
Sẽ không có gì đặc biệt nếu không có quyển sổ màu đỏ chói lòa trên đó.
Phỉ Nhược ngơ ngác nhìn, lại bị anh ôm lấy.
“Thích không? Căn hộ này, tặng em”
Không sai, nhà này là của cô, cái tên xinh đẹp trên quyển sổ, là cô.
Liệu có ai được tặng nhà mà không thích chứ. Nhưng tặng không có lí do như vậy quả làm người ta lo lắng.
Huống hồ, anh đây là muốn cô rời khỏi ngôi nhà kia để một mình về đây sao.
“Còn cái này…”
Trong lúc cô còn suy nghĩ, một lực nhẹ xoay cô lại, Phỉ Nhược đối diện với Thiếu Minh. Thứ đầu tiên đập vào mắt cô không phải gương mặt trầm ổn của anh mà là…
Nhẫn.
Chiếc nhẫn bông hoa mẫu đơn ngọc bích ấy.
Anh vậy mà lại lừa cô.
Phỉ Nhược không kiềm nén được nữa, lòng bồi hồi, tay rung rung bịt miệng kiềm nén tiếng nấc nghẹn, mắt mờ đi. Xúc động không nói nên lời.
“Em có nguyện ý cùng anh về một nhà không? Ngôi nhà của riêng chúng ta”
Một nhà.
Ngôi nhà riêng.
Chúng ta.
Anh còn gì bất ngờ hơn nữa, có thể nói luôn một lần được không. Dắt cô từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, sao cô nhận nổi đây.
Chưa ai vì cô mà đặt cả tâm tư, chu đáo chuẩn bị như thế này.
Nếu như từ chối, có phải cô quá nhẫn tâm không.
Phỉ Nhược biết, cô không thể từ chối người đàn ông này, cũng như không thể từ chối khao khát của bản thân.
Nước mắt ẩn nhẫn rơi, cô ôm chầm lấy anh, âm điệu phát ra hòa lẫn tiếng khóc không mấy dễ nghe nhưng đối với Thiếu Minh, đây là lời nói êm ái và khiến người ta thỏa mãn nhất.
“Em đồng ý, đồng ý bằng cả tâm can mình”
Thiếu Minh siết cô vào lòng, như để nhắc nhở, từ giây phút này, cô là sinh mạng, là người con gái anh phải che chở cả quãng đời còn lại.
“Đưa tay cho anh”
Anh nắm lấy tay cô, lấy chiếc nhẫn trong hộp chậm rãi đeo vào ngón tay Phỉ Nhược thế chỗ cho chiếc nhẫn cưới của cô.
Lại một màng trao đổi nhẫn.
Thật đẹp.
Không biết nhẫn đẹp hay sự hòa quyện giữa hai tâm hồn mới thực sự là cái đẹp.
Thiếu Minh áp nhẹ bàn tay cô lên má mình, lại vuốt ve gương mặt cô, cuối cùng…
Mắt đối mắt, môi chạm môi.
Khi tình cảm được ấn định, việc điều khiển cảm xúc thật không dễ.
Lửa đã bén, đám cháy sẽ lan tỏa.
Không khó đoán khi âm thanh ái mụi lại vang lên.
Nhưng cảm giác, thật khác.
Hết chap 62.

Bình luận (0)

Để lại bình luận