Chương 65

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 65

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Minh từng bước trầm ổn tiến về phía góc tường. Gương mặt bao phủ một tầng băng lãnh. Phỉ Nhược đi theo sau, mỗi bước đi lại càng hồi hộp.
Từ khi nào cô lại trở thành người có tật giật mình, luôn sợ hãi mọi ánh nhìn xung quanh vậy chứ.
Làm ơn, chỉ là âm thanh vụn vặt gì đó thôi. Nếu có ai đó thấy thật thì…
“Không có gì đâu”
Giọng anh từ phía trước đều đều vọng lại làm cô choàng tỉnh. Cơ thể cũng thả lỏng, lại nhìn ngó xung quanh một lần, đến khi chắc chắn không có ai thì nhanh chóng trở mặt.
Cô đứng thẳng người, hừ lạnh nhìn anh.
“Tất cả là tại anh”
Nói rồi liền đùng đùng bỏ đi.
Hai người cũng quên luôn việc cô nói xấu anh vừa rồi.
Thiếu Minh nhìn bóng lưng cô xa dần, cũng coi như bỏ qua cho cô. Khuôn mặt đang mang ý cười đột nhiên trở lạnh.
Anh hơi ngồi xuống, nhẹ nhàng nhặt lên một mẫu giấy ngắm nghía, môi nhếch lên một đường cong nguy hiểm, trong đầu lại hiện lên một bóng trắng đang vội vã rời đi.
Đối với anh chuyện này không đáng để tâm đến, nhưng nếu ảnh hưởng đến Phỉ Nhược, cô chắc sẽ không bình tĩnh mà đối diện được.
Thiếu Minh bỏ mẫu giấy vào túi áo, lạnh nhạt trở về phòng.
Bất quá chưa tới nơi, tiếng nói chuyện quen thuộc cách đó không xa lại gây sự chú ý của anh.
“Cô làm gì vậy chứ?”
Là giọng Phỉ Nhược.
“Bác sĩ Hà, nhìn cô không khỏe, trên cổ còn vết đỏ. Dường như bị dị ứng gì rồi, để tôi kiểm tra giúp cô”
Mộc Nghi đứng đối diện, vẻ mặt khinh bỉ nhìn Phỉ Nhược, miệng móc mỉa, tay đưa đến vạt áo cô muốn vạch ra.
Tôi thật muốn cho mọi người đều thấy sự dơ bẩn của cô.
Trong đầu Mộc Nghi toàn ác ý, lại rất thích thú khi Phỉ Nhược bị vạch trần. Ra tay càng càn rỡ hơn.
“Không cần cô lo, buông ra”
Phỉ Nhược chột dạ nhưng nhiều hơn là tức giận.
Cô chưa thấy người nào tự tiện như cô ta.
Kiểm tra giúp, lừa con nít sao chứ. Cô ta quên cô cũng là bác sĩ rồi sao?
Phỉ Nhược với Mộc Nghi giằng co, tưởng chừng như áo sắp bị cô ta kéo ra thì phản ứng của cô trở nên quá kích, không kiểm soát được mà đẩy cô ta ra. Mộc Nghi theo quán tính bị ngã xuống sàn, nhỏ giọng rên một tiếng.
Cô thở dài một hơi, vội chỉnh sửa lại áo. Chỉ là chưa kịp bình ổn, giọng nói ủy mị uất ức của Mộc Nghi làm cô cảm thấy chói tai vô cùng.
“Viện trưởng…”
Phỉ Nhược thoáng sửng sốt, nhìn Mộc Nghi, lại theo ánh mắt cô ta mà quay ra sau.
Chỉ thấy Thiếu Minh không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau lưng cô. Gương mặt không cảm xúc làm cô không thể đoán được anh nghĩ gì.
Anh ở đây bao lâu, thấy được bao nhiêu rồi. Sẽ không cẩu huyết như trong phim mà xem cô như người phụ nữ chua ngoa đanh đá chứ.
“Viện trưởng, bác sĩ Hà cô ấy… á, chân tôi thật đau”
Không đợi anh nói lời nào, Mộc Nghi đã dẫn đường trước. Giọng nói yếu đuối, câu nói lấp lững. Cố đứng dậy nhưng chân có lẽ bị trật thật rồi.
Hừ, quả là trong cái rủi có cái may. Thiếu Minh sẽ từng chút từng chút chán ghét cô.
Ngoài mặt Mộc Nghi một bộ đáng thương, trong lòng thì thầm sung sướиɠ.
Phỉ Nhược nóng người, cô chưa ghét ai bao giờ, nhưng kiểu người nai tơ như Mộc Nghi cô chưa thấy bao giờ, cái tính này làm cô buồn nôn, không ghét không được. Đặc biệt còn muốn gây sự với cô. Không phải vì có ý với Thiếu Minh thôi chứ gì.
Cô cũng đâu ngu mà để cô ta vu oan được.
“Minh, em…”
“Em về phòng đi”
Thiếu Minh nảy giờ im lặng bỗng cất tiếng, gương mặt âm trầm từ lúc xuất hiện vẫn chỉ nhìn Mộc Nghi.
Phỉ Nhược thoáng lặng người, như không tin những gì anh vừa nói.
Anh vậy mà lại không nghe cô giải thích. Một ánh mắt cũng không bố thí cho cô.
Trái tim chợt tê dại. Tựa như cảm giác bị khinh thường. Cô siết chặt túi sách trong tay, cổ họng nghẹn lại nhưng gương mặt cố bình thản, không nói thêm một lời nào dứt khoát bỏ đi.
Chỉ cô mới biết, cô đã kiềm chế thế nào để bản thân không yếu đuối trước mặt anh. Tự tôn của cô, không cho phép.
Thiếu Minh nhìn Phỉ Nhược lạnh nhạt rời đi, tự nhiên có cảm giác hối hận rồi.
Cô, hình như tức giận thật rồi. Nhưng mà, anh cần giải quyết người này trước a.
“Vào phòng tôi”
Thiếu Minh ném cho Mộc Nghi một câu, hờ hững mà lướt qua, vứt lại cô ta trơ mắt vói theo.
“Viện trưởng, tôi đau”
Chỉ tiếc anh chẳng mấy để tâm, bóng dáng sắp bước vào phòng. Mộc Nghi chỉ biết cố gắng nhịn đau, chập chững đi vào phòng anh.
Không sao, ráng nhịn một chút. Đây chắc chắn là cơ hội tốt.
Mộc Nghi vừa đi vào cửa đã thấy anh ngồi nghiêm túc trên ghế. Ánh mắt cô ta thoáng qua một tia giảo hoạt, chân cà nhắc bước đến gần anh.
“Anh kêu tôi vào có gì không?”
Cô ta miệng hỏi nhưng ánh mắt vẫn quan sát tính toán, đến khi lựa được vị trí thích hợp thì…
“Á..”
Một tiếng kêu đáng thương vang lên, cả cơ thể cô ta đã nằm gọn trong lòng anh.
Mộc Nghi một bộ dạng sợ ngã, dán chặt trên đùi anh, hai tay quấn lấy cổ anh. Hai quả to tròn trước ngực cô ta gần như muốn ép sát vào mặt anh.
“Tôi, tôi không cố ý”
Hết chap 65.

Bình luận (0)

Để lại bình luận