Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiếu Minh thoáng nhíu mày, lại nhanh chóng giãn ra. Tay đặt hờ trên eo cô ta, thích thú chờ đợi màn kịch tiếp theo.
Mộc Nghi thấy anh không phản ứng gì, lại cười thầm lấn tới. Hơi nhỏm người dậy, trong tích tắc lại ngồi xuống, miệng thất thểu kêu đau.
“Bác sĩ Hà cũng thật mạnh tay, chân tôi chắc bị trật rồi”
Mượn nước đẩy thuyền. Cô ta sẽ nhân luôn cơ hội này hạ Phỉ Nhược xuống, tiện thể chiếm luôn cảm tình của anh. Quả là một mũi tên trúng hai con nhạn.
“Hửm? Phải không?”
Thiếu Minh mang một tầng ý cười, lại như không cười, ẫn nhẫn cả mùi vị nguy hiểm. Âm trầm mà hỏi ngược lại.
Dám đổ tiếng xấu lên Phỉ Nhược của anh, nên xử thế nào cho đáng đây.
Người nào đó vẫn không cảm nhận được sự nguy hiểm. Thuận theo anh mà càng đưa đẩy.
“Tôi có ý tốt muốn giúp cô ấy thôi, vậy mà..”
Mộc Nghi nói lấp lửng, chân hơi nâng lên, mảng da trắng nõn liền hiện ra. Cô ta đưa tay ra ôm lấy cổ chân, một bộ dáng đau đớn đáng thương.
“Đau ở đây?”
Thiếu Minh vừa hỏi vừa cầm lấy cổ chân Mộc Nghi, lại nhẹ nhàng xoa nắn.
“Ưm, ha..”
Cô ta âm thầm sung sướиɠ trong lòng, nhẹ cắn cắn môi mình, gương mặt thoáng chốc ửng đỏ, lại nhỏ giọng rên một tiếng. Nếu là người đàn ông khác, thực sự đã không thể kiềm chế.
Thiếu Minh nhìn biểu hiện của Mộc Nghi, cười lạnh một tiếng, lực tay thoáng chốc tăng lên.
“Á”
Cô ta đau đớn nhăn nhó, gương mặt không còn huyết sắc, trên cổ chân nhanh chóng hiện lên một vết bầm đỏ. Mắt ẩn ẩn một tầng hơi nước. Vẫn là làm người ta thương tiếc.
Mộc Nghi chưa kịp hiểu chuyện gì, giọng nói âm lãnh của anh vang lên bên tai làm cô ta không khỏi rung sợ.
“Cô thấy được gì rồi?”
“Thấy… gì?”
Mộc Nghi chột dạ. Câu hỏi của anh không đầu không đuôi nhưng cô ta phần nào hiểu được anh đang nói chuyện gì. Giọng ấp úng lấp liếʍ.
Anh sẽ không biết hết rồi chứ?
“Cái này của cô?”
Thiếu Minh buông chân cô ta ra, từ trong túi áo lấy ra một mẩu giấy đặt lên bàn. Mộc Nghi vừa thấy liền hoảng hốt, câm nín không biết nói gì.
Tên dán trên tập hồ sơ của cô ta vậy mà lại rớt ra. Cô ta cũng xui xẻo quá rồi.
Anh nhìn Mộc Nghi không nói gì, tay đưa lên vuốt ve má cô ta, môi hiện lên một nụ cười.
Không hiểu sao cô ta thấy nụ cười này thật nguy hiểm, ngay lập tức cằm bị siết chặt.
“Cô nên ngoan ngoãn im lặng, nếu để ai biết chuyện này…”
“Sẽ không”
Mộc Nghi vội cắt đứt lời anh. Biểu hiện này của anh thật đáng sợ. Cô ta cũng không dám liều đâu.
“Tốt. Còn một điều..”
Giọng anh vừa rơi xuống, cô ta liền cảm nhận được cơ thể bị nâng lên, lại nhanh chóng bị anh thả xuống đất. Toàn thân bị anh ép sát vào bàn, lưng dán chặt l*иg ngực rắn chắc của anh.
Một tay anh đặt lên cổ cô ta, hơi thởi ấm nóng dồn dập bên tai làm toàn thân cô ta bức rức. Nhưng lời thì thầm của anh lại làm cô ta lạnh sống lưng xen lẫn cả sự ghen tức.
“Nếu còn để tôi thấy cô gây sự với Phỉ Nhược, hậu quả… chắc cô hiểu”
Vừa dứt lời, Thiếu Minh đã lạnh nhạt vứt cô ta ra, chỉnh sửa lại áo. Không cho cô ta một ánh mắt liền lên tiếng đuổi người.
Anh còn việc rất gấp phải làm a. Không biết cô gái kia đang thế nào.
Mộc Nghi không cam lòng, lại âm thầm ghi hận với Phỉ Nhược. Tay nắm chặt, lê bàn chân đau nhức chập chững ra khỏi phòng.
Phỉ Nhược, cô thì có gì tốt chứ. Kẻ thứ ba, nɠɵạı ŧìиɧ, lσạи ɭυâи. Cô ta tin ông trời có mắt, sẽ không cho cô kết cục tốt đẹp.
Thiếu Minh làm sao biết được tính toán trong lòng Mộc Nghi. Thấy cô ta đi một khoảng xa đã vội vàng đến phòng người kia.
Phỉ Nhược tâm trạng không tốt, ngồi kiểm tra bệnh án lại không tâm trung được chút nào.
Hừ, cũng tại cái tên đáng ghét đó.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa như vực dậy tinh thần của cô, không biết ai bên ngoài, chỉ thoải mái mà mời vào.
“Cửa không khóa”
Thiếu Minh thở phào một hơi, còn sợ là cô sẽ giận. Bất quá khi anh vừa xuất hiện trước mặt cô, biểu cảm hoàn toàn thay đổi.
“Anh đến đây làm gì?”
Đôi mày thanh mãnh thoáng chau lại, đầu ngay lập tức quay đi, lời nói hờ hững phát ra. Anh cảm nhận rất rõ cả sự giận hờn trong đó.
“Giận?”
Thiếu Minh đóng cửa lại, bước tới ôm lấy cô, giọng cười cười mà hỏi.
Hừ, còn hỏi.
“Không”
Tuy trong lòng cực kì giận, lời nói ra lại một nghĩa, âm điệu thì chẳng thể lừa được ai.
Thiếu Minh vuốt vuốt tóc cô, nhỏ giọng mà dụ dỗ.
“Đừng giận. Anh tin em mà, chỉ muốn cho cô ta một trận vì bắt nạt em thôi”
Tin cô?
Chợt cảm giác vui vẻ dâng trào trong lòng, Phỉ Nhược thầm cười, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không quan tâm.
Dù gì anh cũng làm cô khó chịu cả buổi, sao lúc đó không chịu nói thẳng với cô luôn chứ. Vòng vo rồi giờ đến đây dỗ ngọt cô mà được sao.
Nhìn xem, trông cô có khác gì đứa con nít không chứ.
Mà con nít thì phải dỗ ngọt, đến khi dỗ ngọt không được, đương nhiên phải dùng tới biện pháp mạnh rồi.
Vừa nghĩ tới đó, Thiếu Minh liền ôm chặt cô, môi lướt nhẹ vành tai cô. Cử chỉ nhẹ nhàng nhưng giọng điệu ra lệnh rõ ràng.
“Không được giận”
Hết chap 66.

Bình luận (0)

Để lại bình luận