Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm, ah…”
Nơi tư mật bị Thiếu Minh chèn ép đi vào, một bên ngực bị anh cưỡng ép xoa bóp, đỉnh hồng bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ liên hồi. Đôi môi vẫn bị anh chiếm lấy, chiếc lưỡi không ngừng bị anh đẩy đưa đến ướŧ áŧ, nước bọt không giữ được mà tuôn ra tạo nên vẻ vô cùng da^ʍ mĩ.
Từng tiếng rên đứt quãng, Phỉ Nhược hơi thở dồn dập, lại rất nhiệt tình mà đáp lại anh, hai tay vòng ra cổ anh ôm lấy.
Cơ thể hai người luôn luôn ăn ý như vậy, chí ít họ luôn thấy thỏa mãn và sung sướиɠ.
Thiếu Minh buông cô ra, nhanh chóng  nghiêng người cô lại, không nói một lời nắm lấy chân cô đặt lên vai.
Phỉ Nhược bị bất ngờ, vội vàng nắm lấy cạnh bàn để đứng vững, nơi tư mật ửng đỏ vì thế mà mở rộng như mời gọi.
Anh hơi nhìn thoáng qua, yết hầu vẫn không ngừng lên xuống, hơi thở nặng nề đến cực hạn. Thiếu Minh không chần chừ mà ép tới. Một lần nữa cầm lấy vật đang căng cứng của mình đâm mạnh vào hoa huyệt chật hẹp của cô.
Phỉ Nhược bám lấy tay anh, cố để mình đứng vững, chân cô như muốn nhũn ra, nhưng anh ngày càng đưa đẩy ra vào.
Thiếu Minh dường như rất thỏa mãn, thở hắt ra một một hơi.
“Ah, Nhược Nhược, chỉ cần vào, anh lại không muốn ra nữa”
Anh đè sát vào cơ thể cô, môi ngậm lấy vành tai cô, không ngừng thì thầm những câu nói đầy xấu hổ.
“Thật tuyệt, Nhược Nhược, ép chặt anh như vậy”
“Đừng, đừng nói nữa”
Phỉ Nhược bị anh làm đến sắp không chịu được, nhưng lời nói của anh còn đáng sợ hơn.
Xấu hổ như vậy, sao cô lại thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ chứ.
Bên dưới chợt co rút liên hồi, kɧoáı ©ảʍ đánh lên lớn não, cô thật sự muốn khóc.
“Quay lại đây, anh muốn hôn em”
Thiếu Minh giữ lấy cằm cô, cưỡng chế hôn cô. Một tay đưa đến ngực cô xoa nắn, tạo ra vô số hình dạng, đỉnh hồng bên trên không ngừng được vân vê.
“Ưʍ…”
Tốc độ ra vào ngày một nhanh, nhiệt độ cơ thể tăng vọt, nóng bức. Thiếu Minh muốn cô như không đủ, ngày càng ép tới. Cảm giác bị cô ép chặt đến phát điên, từng hồi co rút ngậm vào thả ra.
Dường như không chỉ muốn thân xác cô mà muốn luôn cả tim cô.
“Nói yêu anh”
“Ah, em yêu anh”
Phỉ Nhược thật sự mơ hồ rồi, rất ngoan ngoãn mà làm theo những gì anh nói. Cũng có thể đây là những lời mà cô thật sự muốn nói.
Thiếu Minh nhận được câu trả lời của cô, cả cơ thể như được xoa bóp đến thoải mái, cả trái tim cũng thỏa mãn vô cùng. Anh nắm chặt hông cô bắt đầu chạy nước rút, dâʍ ɖị©ɧ ướŧ áŧ trơn trượt, từng nhịp từng nhịp đều vào sâu trong cô, dường như muốn khảm luôn cô vào cơ thể.
“Ah, Minh, Minh..áaa”
Phỉ Nhược thất thểu gọi tên anh, tay cố bám víu mặt bàn. Điểm tích tụ bên dưới như bạo nổ, hạ thể không nhịn được giật giật, siết chặt lấy anh. Miệng chỉ kịp thét một tiếng, cả cơ thể không còn chút sức lực, xụi lơ để anh ôm lấy.
“Nhược Nhược”
Thiếu Minh đỡ lấy cô, phân thân căng cứng đến cực lớn, cảm giác sung sướиɠ lại ẫn nhẫn đau. Anh biết mình không thể dồn nén được nữa, dồn lực nhấp một cú mạnh vào trong cô, cơ thể căng cứng giải phóng toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào trong cô.
Cao trào qua đi nhưng hai người dường như chưa thể tỉnh táo. Thiếu Minh thả lỏng cơ thể ôm lấy cô, cự vật vẫn ở trong, mơ mơ màng màng ngậm lấy tai cô, giọng khàn khàn thì thào.
“Hôm nay về nhà”
Phỉ Nhược vốn không tỉnh táo, nghe anh nói lại càng không hiểu, mày hơi nhăn lại. Nhưng rất nhanh đã hiểu từ nhà trong lời anh là gì, đến nói cũng lười, chỉ biết gật gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Sau đó trực tiếp buông tha cơ thể, chìm đắm vào giấc ngủ.
———-
“Nhược Nhược”
Thiếu Minh sờ soạng chỗ nằm bên cạnh, cảm giác trống không làm anh phải nhíu mày.
Sau khi tan làm cô còn ngủ, anh trực tiếp đưa cô đến đây rồi ôm cô ngủ. Đến khi tỉnh dậy thì thiên hạ trong lòng không biết đi đâu rồi.
Thiếu Minh sờ không đến cô, khó chịu mở mắt ra tìm kiếm. Anh nhanh chóng định hình được vị trí của cô, tiếng nước trong nhà tắm vẫn không ngừng vang vọng.
Thiếu Minh thả lỏng người, một lần nữa nhắm mắt đợi cô trở ra. Đầu lại dụi sang chỗ nằm của cô, không ngừng hít vào rồi lại cười.
Ừm, mùi hương này, anh thật thích.
Cạch.
Phỉ Nhược quấn khăn tắm bước ra, tóc được búi cao vẫn khô ráo, nhưng từ cổ trở xuống vẫn còn nước đọng. Nhìn cô có vẻ đã tỉnh táo hơn rất nhiều.
Cảm nhận được mép giường lún xuống, Thiếu Minh vẫn lười biếng không chịu dậy, trườn người sát chỗ cô, một tay vòng lấy eo cô, đầu lại dụi vào hun hít.
Thơm, mát lạnh, nói chung thoải mái.
“Tắm sớm”
“Cơ thể hơi khó chịu”
Một thân mồ hôi cùng chất nhờn, cô thật không chịu được mà.
“Lần sau phải đợi anh”
Đợi? Ý anh là đợi anh tắm, tắm chung ấy à.
Cô cũng chưa điên đâu. Anh thật sự chỉ tắm thôi chắc.
“Em đói bụng rồi, để em xuống bếp nấu gì đó”
Phỉ Nhược lảng tránh chủ ý của anh. Phải chuồn lẹ mới được, với lại cô cũng đói lắm rồi.
“Nằm xuống nghỉ ngơi đi, để anh tắm xong sẽ nấu cho em”
Cái tài nấu nướng này một lần nữa được phát huy tác dụng rồi.
Hết chap 68.

Bình luận (0)

Để lại bình luận