Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“A Đào ngoan, dẫn chú tới đó”
Thiếu Minh phớt lờ câu nói của Mộc Nghi, trời đã tối thì anh sao có thể bỏ mặc cô được chứ. Càng tối anh càng phải tìm cho ra.
“Tôi cũng muốn đi”
Không chỉ Thiếu Minh mà Đàm Trạch cũng lo lắng không kém. Anh cũng không thể ngồi yên ở đây để đợi cô.
Sau sự cương quyết của Thiếu Minh và Đàm Trạch, mọi người cũng cùng bọn họ đi tìm cô.
Khi đến nơi thì không thấy cô đâu, Thiếu Minh thật sự vội vã mà rọi đèn xuống, nhánh cây mà A Đào nói vẫn còn đó nhưng lại không thấy chú gấu đâu nữa.
Là cô đã lấy lên rồi quay về hay là…
Không, anh không muốn nghĩ.
“Phỉ Nhược, em đang ở đâu?”
Đàm Trạch không ngừng gào thét gọi tên cô. Nhược Nhược của anh, em nhất định không được làm sao.
Mọi người rọi đèn xung quanh tìm kiếm, nhưng trời thật tối, mưa lại không ngừng tạt vào bọn họ. Nếu cô thật sự bị gì thì để tìm được thật sự khó khăn.
“Nhược Nhược…”
Thiếu Minh như muốn điên, không ngừng rọi xuống phía dưới gào hét. Anh hi vọng cô không rớt xuống đây nhưng không biết tìm cô ở đâu nữa.
“Có đường xuống phía dưới không?”.
“Viện trưởng, không được đâu.”
Mọi người đều biết anh lo lắng, nhưng thời tiết thế này quá nguy hiểm.
“Tôi sẽ đi tìm một mình”
Anh vẫn cứng đầu như vậy, bỏ mặt hết lời nói của mọi người, men theo vách đồi tìm đường xuống.
“Vòng qua bên kia sẽ có một đường xuống, để tôi dẫn anh đi”
Một người thuộc vùng này thấy anh cương quyết như vậy thì có ý muốn giúp đỡ. Với thời tiết này có hơi nguy hiểm, nhưng dù gì trong lúc hoạn nạn cũng không thể bỏ mặc được
“Tốt quá, vậy nhanh lên”
Lần này là Đàm Trạch hối thúc. Sau anh thì có vài người nữa muốn giúp một chút sức. Dù gì địa hình nguy hiểm nên chỉ đàn ông đi tìm. Trong đó chỉ có Mộc Nghi là nhất quyết đi theo mặc cho mọi người ngăn cản.
“Nhược Nhược, em có ở đây không?”
Đây chính là phần chân đồi ngay dưới nhánh cây treo chú gấu, họ muốn tìm ở đây đầu tiên.
“Phỉ Nhược…”
“Bác sĩ Hà…”
Bất lực, đây là tất cả những gì mọi người nghĩ. Nếu có rơi xuống, khả năng cao sẽ tìm thấy cô ở đây, nhưng bây giờ một chút dấu vết cũng không có, họ biết tìm thế nào chứ.
“Trời có vẻ ngày càng chuyển xấu hơn. Hay để hừng sáng chúng ta lại tìm”
Mọi người thật sự không còn kiên nhẫn, toàn thân ai cũng rét run, dù đã mặc áo mưa nhưng không khả quan thêm chút nào.
Thiếu Minh và Đàm Trạch như không nghe thấy lời khuyên nhủ của mọi người, người quan trọng nhất của họ có thể đang gặp nguy hiểm, sao họ có thể đợi trong mấy tiếng dài vằng vặc được chứ.
“Hazz, biết đâu cô ấy không có dưới đây”
“Mọi người có thể trở về nghĩ ngơi, mai lại tiếp tục công việc. Tôi muốn tìm thêm chút nữa”
Đàm Trạch biết mọi người mệt mỏi, anh cũng không muốn làm khó họ.
Được Đàm Trạch mở lời, họ cũng lục đυ.c rời đi. Ở lại chỉ còn Thiếu Minh, Đàm Trạch và Mộc Nghi.
Cô ta cũng không có lòng tốt như vậy đâu, nhưng biết đâu lấy được thiện cảm trong mắt hai người này. Thật không nghĩ đến hai gã này lại si tình như vậy. Phỉ Nhược có gì tốt để bọn họ phải hi sinh tất cả vậy chứ.
Thiếu Minh không biết đã vòng qua hướng nào rồi. Cách cô ta không xa chỉ còn Đàm Trạch. Mộc Nghi không dám lơ là, lỡ anh ta cũng đi đâu mất thì cô ta biết làm sao chứ.
???
Cái gì vậy?
Trong lúc lơ đễnh không biết cô ta đã đạp phải thứ gì đó.
Mềm mềm.
Mộc Nghi hơi lui ra, cúi xuống nhìn.
Gấu bông?
Có lẽ nào chính là con gấu đó. Nếu vậy, có khi nào Phỉ Nhược cũng ở gần đây.
Trước mặt cô ta không còn đường đi nữa, chỉ có một hõm đá. Mộc Nghi rọi đèn pin lên mõm đá, chĩa dần xuống dưới.
Nếu ở gần đây…
Mộc Nghi hơi nheo mắt lại, dường như đã thấy gì đó. Ông trời thật biết sắp đặt, lại để cô ta xả thân cứu giúp kẻ thù.
Thứ cô ta đang thấy không phải một cánh tay chứ còn gì. Nếu không có gì nhầm lẫn, thì Phỉ Nhược thật sự đang mắc dưới hõm đá đó.
Mộc Nghi tự cảm thấy bản thân đã lập được công lớn rồi, trong lòng cực kì hào hứng. Định lên tiếng gọi Đàm Trạch, trong đầu lại xuất hiện một ý nghĩ.
Nếu như… Phỉ Nhược cứ như vậy, chết đi…
“Á..”
Mấy ngón tay bỗng nhúc nhích làm Mộc Nghi không khỏi hốt hoảng ngã xuống.
“Có chuyện gì vậy?”
Đàm Trạch gần đó vội chạy đến, chỉ thấy Mộc Nghi run rẩy ngồi đó, đèn pin lăn lóc một bên. Anh chỉ để ý đến Mộc Nghi mà không nhìn ngó xung quanh.
“Tôi, tôi có vẻ không được khỏe. Chúng ta trở về được không?”
Như sợ Đàm Trạch sẽ phát hiện, Mộc Nghi vội tìm cách để đưa anh đi.
Trạch…
Trạch…
Phỉ Nhược mơ màng, tay chân tê dại. Cô nghe thấy giọng của anh, rất gần. Có phải cô đang mơ. Hay… cô đã chết rồi.
A, cô lại nghe thấy rồi. Còn có… giọng nói này, thật khó chịu.
“Nhưng mà…”
“Tôi thật sự không tiếp tục được nữa, nếu lâu hơn chắc sẽ không về được mất”
Mộc Nghi vừa nói vừa đứng dậy, bước chân cố loạng choạng. Đàm Trạch vội tới đỡ cô ta chỉ sợ cô ta sẽ ngã xuống.
Anh thoáng thở dài.
“Đành vậy, để tôi đưa cô về”
Nói rồi anh nhặt đèn pin lên cho Mộc Nghi rồi cả hai xoay người rời khỏi đó.
Phỉ Nhược, cô đừng trách tôi. Coi như cô chạy đua với thần chết. Biết đâu cô phúc lớn mạng lớn, mai vẫn có thể sống sót.
Đừng đi, làm ơn đừng đi mà…
Phỉ Nhược như vừa rơi vào bể tuyệt vọng, cô tưởng chừng như bản thân đã có chút cơ hội để thoát khỏi loại cảm giác khó chịu này rồi. Nhưng mà, người kia nói đi. Bọn họ đi rồi, thật sự đi rồi. Cô không còn nghe thấy tiếng động gì nữa cả.
Hết chap 72.

Bình luận (0)

Để lại bình luận