Chương 74

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 74

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưʍ..”
“Nhược Nhược, cảm giác thế nào?”
Phỉ Nhược đã bất tỉnh ba ngày, cũng may chỉ chấn thương nhẹ. Nhưng tình trạng sốt vẫn kéo dài. Cả cơ thể cô vẫn không ngừng nóng bức và phát rung.
Vốn dĩ Thiếu Minh đã đưa cô trở về nhưng khổ nổi đường đi bị con lũ làm tắt nghẽn, phải đợi vài hôm để lũ thoát. Vì không yên tâm nên anh để cô chữa trị tại phòng thuốc, anh lại ở đây túc trực ngày đêm. Có vẻ hơi thiên vị so với những người khác, nhưng mà ai dám nói gì anh chứ. Phần lớn nguồn hỗ trợ từ anh ra mà.
Đàm Trạch nhiều lúc muốn giành việc chăm sóc cô, hay chỉ đơn giản là cùng Thiếu Minh trông chừng nhưng tên nào đó cũng không cho. Ý tứ tuyên bố chủ quyền thực sự rõ ràng.
“Lạnh…”
Thiếu Minh nghe cô thều thào, lo lắng mà ôm lấy. Được một lúc cô có vẻ ổn hơn, cũng có dấu hiệu tỉnh lại.
“Nhược Nhược, đỡ hơn chưa?”
Phỉ Nhược mơ màng nhìn anh, miệng gượng cười, đầu gật nhẹ tỏ vẻ cô ổn.
Tuy có hơi khó chịu nhưng cô lại rất vui, cảm giác có người quan tâm, thật tuyệt.
“Mọi người sao rồi?”
“Ổn, em không cần lo đâu”
“Em muốn ngủ một chút, anh đi chữa trị cho mọi người đi”
Mặc dù rất muốn anh ở đây với mình, nhưng cô không muốn vì mình mà làm chậm trể mọi người. Chưa kể tình trạng của cô cũng khá ổn rồi.
“Nhưng mà…”
“Em ổn”
Phỉ Nhược không đợi anh nói hết đã lên tiếng trấn an. Thiếu Minh dù không muốn nhưng cô cố thuyết phục cho bằng được. Để cô ngủ một giấc chắc cũng không sao.
Anh dặn cô vài câu rồi luyến lưu rời đi.
Thiếu Minh rời đi không lâu lại có người khác tiến vào.
Là Mộc Nghi.
“Lạnh quá…”
Cô ta vốn dĩ vào lấy thuốc nhưng tiếng rên khẽ của Phỉ Nhược gây cho cô ta sự chú ý.
Mộc Nghi tiến đến bên giường cô. Trong ánh mắt không hề có tia xót thương nào mà toàn là ganh ghét.
Sao ông trời lại ưu ái cô ta vậy chứ. Bị vậy mà vẫn trở về toàn vẹn.
Trong mắt Mộc Nghi thoáng qua một tia ác ý. Suy tư gì đó, môi nhếch lên rồi trở vào trong lấy thuốc. Đến lúc trở ra mà bộ dạng lén lút.
“Viện trưởng Đàm”
Đàm Trạch đang rửa tay lại nghe giọng nói của ai đó, quay lại mới biết là Mộc Nghi.
Sau đêm anh đưa cô ta về, hai người có vẻ thân thiết hơn. Đúng hơn là anh thấy cô ta tiếp cận nhiều hơn. Đàm Trạch cũng không suy nghĩ nhiều, thân quen được với nhau cũng tốt.
“Bác sĩ Mộc, có chuyện gì sao?”
“Sáng giờ thấy anh chưa nghỉ ngơi chút nào, tôi… đặc biệt chuẩn bị nước cho anh”
Mộc Nghi vừa nói vừa tỏ vẻ ngại ngùng, tay đưa ra một chai nước. Nhìn vào cũng chỉ nghĩ cô ta là có tình ý với Đàm Trạch. Anh cũng không nghĩ nhiều. Dù gì người ta cũng vì anh, nếu không nhận quả thật bất lịch sự. Với lại anh cũng đang rất khát a.
“Cảm ơn”
Đàm Trạch đưa tay nhận lấy, nói một câu cảm ơn rồi trực tiếp mở nắp uống mà không chút nghi ngờ. Nếu để ý sẽ thấy ánh mắt Mộc Nghi lóe lên một tia âm mưu.
“A, viện trưởng Đàm, thật ra… tôi có chuyện muốn nói”
“Hửm?”
Thấy Đàm Trạch có ý rời đi, cô ta vội giữ anh lại.
“Thật ra, tôi… tôi… A, viện trưởng Đàm, anh không sao chứ?”
Đàm Trạch nhìn Mộc Nghi ấp úng, mày khẽ nhăn. Định nói gì đó thì cơ thể trở nên choáng váng, chân vô lực khụy xuống. Cũng may Mộc Nghi đỡ kịp anh.
“Tôi…”
“Trông anh có vẻ không khỏe, để tôi đưa anh đi nghỉ ngơi”
Đàm Trạch một thân vô lực để cô ta đỡ lấy.
Không lẽ anh cũng bị sốt rồi.
Nhưng mà, bệnh gì lại khiến cơ thể anh biến hóa bất thường vậy chứ.
Nóng, thật nóng.
“Viện trưởng Đàm, vào đây nghỉ tạm đi”
Đàm Trạch mơ hồ đi theo Mộc Nghi, anh được cô ta dìu lên một chiếc giường. Cảm giác vô lực làm anh không nhận thức rõ chuyện gì, cũng không nhận ra rằng trên giường ngòai anh ra, còn một người nữa.
Cả cơ thể Đàm Trạch nôn nao khó tả, từ bụng dưới truyền lên một cổ nhiệt nóng bỏng. Đến khi anh nhận thức chuyện gì xảy ra thì Mộc Nghi đã rời khỏi đó.
Phản ứng sinh lý bình thường này nếu không nhận ra thì anh quả là thằng ngốc rồi. Chỉ là thật thắc mắc, cô ta muốn giở trò gì. Nếu muốn tiếp cận anh thì sao phải rời đi.
“Lạnh…”
Ngay khi cở thể anh đang cực kì khó chịu với những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, tiếng kêu khe khẽ của Phỉ Nhược lập tức truyền vào thính giác, đánh ầm một tiếng vào lớn não anh.
Phỉ Nhược?
Lúc này anh mới nhận thức được Phỉ Nhược nằm cạnh mình, cơ thể cô không ngừng rung rẩy, môi mấp máy thều thào.
“Lạnh quá…”
“Phỉ Nhược”
Đàm Trạch như nhìn thấy thần chết, chân loạng choạng muốn rời đi. Bất quá tình trạng của cô làm anh không nỡ bỏ mặc.
Nhìn cô một thân yếu ớt nằm đó, anh không kìm được mà ôm lấy cô, truyền cho cô chút hơi ấm.
Phỉ Nhược được cơ thể nóng bỏng của Đàm Trạch ôm lấy, toàn thân dần ấm áp mà thả lỏng. Thậm chí còn dụi dụi sát vào anh để lấy được nhiều hơi ấm hơn.
Điều này đối với Đàm Trạch như cực hình, là một loại dày vò, lại kí©ɧ ŧɧí©ɧ anh đến cực hạn.
“Nhược Nhược”
Hết chap 74.

Bình luận (0)

Để lại bình luận