Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bộp.
Đàm Trạch vừa quay đầu, một cú đấm đã đáp xuống mặt anh, khi định hình được sự việc đã thấy Thiếu Minh đứng chễm chệ trước mặt mình.
Anh đưa tay chạm nhẹ chỗ bị đánh, nơi đó đã nổi lên ửng đỏ, cơn đau nhức bắt đầu lan tràn. Lực đánh và biểu cảm này, anh phần nào đoán được Thiếu Minh đã biết mọi chuyện.
Đàm Trạch cười khẩy, quay mặt đi, lại hút một hơi thuốc. Anh cũng không có gì để phẫn nộ cả. Lỗi tại anh.
Thiếu Minh dường như dồn hết sức lực cho cú đấm vừa rồi, trong lòng như được hạ hỏa, ngồi xuống cạnh Đàm Trạch.
“Cậu… yêu cô ấy?”
“Hỏi thừa”
Thừa thật, Thiếu Minh vốn biết Đàm Trạch yêu Phỉ Nhược. Còn phải để anh tự miệng thừa nhận sao.
“Còn cậu, định để cô ấy như vậy mãi?”
Chuyện mà Đàm Trạch muốn nói chính là việc cô cùng Thiếu Minh vụиɠ ŧяộʍ. Anh không cần biết tại sao bọn họ lại làm ra những chuyện trái với luân thường đạo lý. Cái anh quan tâm là liệu cô có được hạnh phúc hay không.
Thiếu Minh hiểu ẩn ý trong câu hỏi của Đàm Trạch, thoáng trầm ngâm.
Sau nhiều chuyện xảy ra, anh biết không thể để mọi chuyện kéo dài thêm nữa. Mà anh, thật sự sợ, sợ mất cô. Từ lúc cô rơi xuống đồi anh đã có dự tính. Lại thêm chuyện của Đàm Trạch, anh đã dứt khoát quyết định.
“Sau khi trở về, tôi sẽ đưa mối quan hệ này ra ánh sáng”
Câu nói này làm Đàm Trạch không khỏi bất ngờ. Phỉ Nhược có lẽ vì vậy mà yêu anh ta. Dám làm những thứ mà người khác không dám.
“Tôi không biết tại sao hai người lại dây dưa một chỗ, nhưng hãy chắc chắn đem đến hạnh phúc cho cô ấy. Nếu cậu không làm được, hãy trả lại cho tôi một Phỉ Nhược toàn vẹn. Bằng không, tôi sẽ tự tay cướp lấy rồi gϊếŧ chết cậu”
Lời nói nghe ra sự đe dọa lẫn địch ý rõ ràng. Nhưng hai người hiểu, đó cũng là một lời giao phó. Đàm Trạch biết mình không thể âm thầm bên cạnh mà chăm sóc cô nữa. Giao cô cho người đàn ông này, là anh đã đặt hết sự tin tưởng.
Thiếu Minh, hãy đem đến hạnh phúc cho cô ấy.
“Cậu có thể yên tâm mà đi rồi”
Thiếu Minh nói một câu không đầu không đuôi rồi bỏ đi. Vứt lại Đàm Trạch với bộ mặt không cam lòng.
Sao nghe như tiễn anh về thế giới bên kia vậy chứ. Có nhất thiết phải vội vã đuổi người vậy không.
Đàm Trạch thoáng thở dài, rút điện thoại nhấn một dãy số gọi đi.
“Chú sắp xếp người đến quản lí bệnh viện giúp tôi. Đặt luôn cho tôi một vé máy bay đến Pháp, ba ngày nữa tôi sẽ đi”
Vứt điện thoại qua một bên, Đàm Trạch vô lực, cuộn người sát vào tường. Nhìn anh không khác gì một đứa trẻ yếu đuối nhưng ánh mắt lại trầm tĩnh của một người trưởng thành. Ánh mắt ấy không có tiêu cự, dường như đã trôi về một nơi rất xa.
“Tiểu ca ca, sao anh lại một mình ngồi ở đây?”
Giữa nghĩa trang lạnh lẽo, một cậu nhóc đang cuộn người cạnh một ngôi mộ mới.
Bà của cậu ấy mới mất, chỉ có bà là người bên cậu mỗi ngày. Vui đùa cùng cậu. Bây giờ bà đi rồi, vứt bỏ cậu lại với căn nhà lạnh lẽo. Bố mẹ đi sớm về khuya. Thật buồn, cũng thật cô đơn.
Giọng nói non nớt của cô bé ấy lọt vào tai cậu. Cũng từ giây phút đó, cô bé ấy chính thức bước vào cuộc đời cậu.
————–
“Tỉnh rồi sao?”
“Em… hình như…”
Phỉ Nhược tỉnh dậy không bao lâu. Cảm giác mơ hồ không rõ, dường như đã xảy ra gì đó. Nhưng thật sự là chuyện gì. Cô thậm chí còn không muốn biết nó là gì, có lẽ không mấy tốt đẹp.
“Không khỏe sao? Vừa rồi em còn gặp ác mộng”
Thiếu Minh nhìn biểu hiện của cô, thầm thở phào. Xem ra cô thật sự không nhớ rõ. Vậy thì anh thuận nước đẩy thuyền thôi. Cũng may là anh đã lau chùi hết cho cô rồi.
“À, cũng hơi mệt”
“Ở đây cũng sắp ổn rồi, khoảng hai ngày nữa chúng ta sẽ trở về. Bây giờ em chỉ được nghĩ ngơi thôi. Nghe chưa”
Thiếu Minh giọng ra lệnh, nhưng ánh mắt và cử chỉ lại vô cung dịu dàng.
Phỉ Nhược biết mình không thể phản kháng, cũng biết bản thân sức không đủ. Đành ngoan ngoãn nghe lời.
Hai ngày sau.
“Sao còn chưa chịu lên xe?”
Thiếu Minh nhìn mọi người đã lên hết, quay sang Phỉ Nhược, chỉ thấy cô vẫn nhìn ngó xung quanh, ánh mắt hoang mang vô cùng.
“Anh Trạch, từ khi tỉnh dậy em đã không thấy anh ấy đâu”
Phỉ Nhược vừa nói, ánh mắt vẫn đảo lung tung. Thiếu Minh vừa nghe không khỏi khó chịu.
Nhịn, phải nhịn.
“Cậu ta có việc ở Pháp, đã trở về trước rôi”
“À”
À? À gì mà à chứ. Cả khuôn mặt bí xị đó. Thật chướng mắt.
“Xa cậu ta buồn như vậy?”
“Tất nhiên rồi”
Phỉ Nhược không nghe được mùi giấm trong câu nói của anh. Rất thành thật mà trả lời. Còn một bộ mặt đương nhiên, làm cho mặt ai kia phút chốc đen như đáy nồi. Không nói một lời, đùng đùng bước lên xe.
“Này, anh sao vậy?”
Cô thấy chuyện này thật bình thường nha, vô cớ lại giận dỗi.
Hừ, cho giận.
Phỉ Nhược gọi anh không được, cũng không quản nữa, bình bình thản thản mà lên xe.
Hết chap 77.

Bình luận (0)

Để lại bình luận